NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA
Cụ Nguyễn Văn Bảo: “Thà hy sinh chứ nhất định không chịu làm nô lệ” Giữa cuộc sống thanh bình hôm nay, ít ai biết rằng phía sau dáng vẻ giản dị của cụ Nguyễn Văn Bảo (81 tuổi) là cả một quãng đời chiến đấu đầy gian khổ trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hơn 60 năm đã trôi qua kể từ ngày tham gia cách mạng, nhưng mỗi ký ức về chiến trường năm xưa vẫn còn in đậm trong tâm trí người cựu chiến binh già.
Từ du kích xã đến những chiến trường ác liệt
Năm 1961, khi cuộc kháng chiến ở miền Nam bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bảo khi ấy đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích xã tại quê nhà Trà Ôn.
Sau thời gian hoạt động tại địa phương và lực lượng biên phòng, cụ được điều động lên Địa không quân Trà Ôn trong 18 tháng trước khi tiếp tục nhận nhiệm vụ tại cấp tỉnh rồi Trung ương.
Trong suốt quá trình chiến đấu, cụ từng công tác tại Trung đoàn 306 và sau này là Trung đoàn 318 của quân giải phóng miền Nam. Đơn vị của cụ hoạt động chủ yếu trên địa bàn Trà Vinh, Vĩnh Long, Tam Bình, Cầu Kè… tham gia xây dựng căn cứ cách mạng, giải phóng nhiều vùng chiến lược quan trọng.
Khi ấy, cụ Nguyễn Văn Bảo giữ vai trò Trung đội trưởng tại một phân khu trọng điểm.
Những ngày sống giữa ranh giới sinh tử
Nhắc về chiến tranh, điều khiến cụ nhớ nhất không chỉ là bom đạn mà còn là những ngày đói khát đến tận cùng.
Có thời điểm quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn phong tỏa toàn bộ khu vực Rừng Mắm – Trà Vinh, cắt đứt nguồn tiếp tế lương thực cho lực lượng cách mạng. Người dân bị kiểm soát gắt gao, ai mang gạo hay thức ăn tiếp tế cho bộ đội đều có thể bị bắt hoặc tra khảo.
“Có lúc anh em chỉ còn biết ăn khoai mì, xin cơm của bà con để sống. Khi bị bao vây, tụi tôi phải chẻ trái dừa đước ra chia nhau từng ngụm nước,” cụ Bảo kể lại.
Theo lời cụ, một trái dừa khi ấy có thể chia cho nhiều chiến sĩ. Có những ngày, ba người mới được uống chung một trái dừa để cầm cự giữa rừng sâu.
Trong điều kiện thiếu thốn cả lương thực lẫn vũ khí, những người lính giải phóng vẫn bám trụ chiến đấu bằng tinh thần thép.
“Anh em lúc đó chỉ nghĩ một điều là quyết chiến đấu tới cùng. Thà chết đứng chứ không chịu làm nô lệ,” cụ xúc động nói.
“Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”
Giai đoạn 1967 – 1968 được xem là thời điểm chiến trường miền Tây Nam Bộ vô cùng ác liệt. Quân địch liên tục mở các cuộc càn quét quy mô lớn với trực thăng, pháo binh và lực lượng đông đảo nhằm tiêu diệt các căn cứ cách mạng.
Trong khi đó, lực lượng giải phóng phần lớn chỉ có súng thô sơ, dao găm, mã tấu nhưng vẫn kiên cường chiến đấu.
Nhiều trận đánh diễn ra xuyên đêm. Các chiến sĩ phải hành quân qua đồng ruộng, len lỏi giữa vùng địch kiểm soát để giữ vững cơ sở cách mạng.
“Dù khó khăn đến đâu, anh em vẫn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ Đảng và Nhà nước giao cho,” cụ Bảo nhớ lại.
Không ít đồng đội của cụ đã ngã xuống ngay giữa tuổi đôi mươi. Nhưng những người còn sống vẫn tiếp tục tiến lên, mang theo khát vọng giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước.
Ngày chiến thắng không thể nào quên
Nhắc về ngày 30/4/1975, ánh mắt người cựu chiến binh già vẫn ánh lên niềm xúc động.
Cụ kể rằng hôm ấy không ai ngủ được. Khắp nơi vang tiếng reo hò, cờ giải phóng tung bay trên các tuyến đường. Đồng bào và chiến sĩ ôm chầm lấy nhau trong niềm vui ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
“Có ăn mà không ai muốn ăn vì mừng quá. Anh em chỉ biết ôm nhau khóc,” cụ nghẹn ngào nhớ lại.
Gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay
Sau hơn nửa thế kỷ kể từ ngày hòa bình lập lại, cụ Nguyễn Văn Bảo vẫn luôn đau đáu mong muốn thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do.
Theo cụ, thế hệ đi trước đã phải đánh đổi bằng máu xương để giành lấy hòa bình, vì vậy tuổi trẻ hôm nay càng phải có trách nhiệm giữ gìn và xây dựng đất nước.
“Đánh Mỹ đã khó, giữ được độc lập còn khó hơn. Các con cháu bây giờ được học hành đầy đủ thì phải cố gắng sống cho xứng đáng,” cụ nhắn nhủ.
Lời kể của người lính già không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh mà còn là lời nhắc nhở đầy xúc động về giá trị của hòa bình hôm nay.


