Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC RỪNG THIÊNG ĐẤT THÉP (Viết về Đại tá - Phạm Tấn Thành)

TP. Hồ Chí Minh19/01/2026Võ Lệ Yến Như (Th Thái Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC RỪNG THIÊNG ĐẤT THÉP  (Viết về Đại tá - Phạm Tấn Thành)

NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC RỪNG THIÊNG ĐẤT THÉP

(Viết về Đại tá - Phạm Tấn Thành)

Trên mảnh đất Củ Chi "đất thép thành đồng", nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu xương và huyền thoại, câu chuyện cuộc đời của Đại tá Phạm Tấn Thành (bí danh Phạm Văn Quấn) tựa như một thước phim quay chậm, gói ghém trọn vẹn cả những đau thương và vinh quang của một thời hoa lửa. Sinh năm 1934 tại xã Thái Mỹ (xưa là Phước Thạnh), lớn lên giữa lúc quê hương còn rên xiết dưới gót giày thực dân, chàng thanh niên trẻ tuổi năm ấy đã sớm mang trong tim bầu nhiệt huyết sục sôi và lý tưởng "thà hy sinh tất cả chứ không chịu kiếp nô lệ". Chính lòng yêu nước nồng nàn ấy đã thôi thúc ông dấn thân vào con đường cách mạng đầy chông gai từ khi tóc còn xanh.

Những năm tháng đầu tiên của cuộc đời binh nghiệp là chuỗi ngày thử thách khắc nghiệt nhất đối với ý chí con người. Đã có những lúc sa vào tay giặc, chịu đựng những đòn roi tra tấn dã man nơi ngục tù tăm tối, nhưng khí tiết của người chiến sĩ cộng sản trong ông chưa bao giờ lung lay. Giữa chốn lao tù, sự im lặng tuyệt đối của ông chính là tấm khiên vững chắc nhất bảo vệ đồng đội và cơ sở cách mạng. Chính từ trong gian khó ấy, vào năm 1957 - giai đoạn đen tối khi phong trào cách mạng miền Nam bị đàn áp khốc liệt nhất - ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Lời tuyên thệ thiêng liêng giữa vòng vây quân thù năm ấy đã trở thành ngọn đuốc soi đường, dìu dắt ông đi qua suốt hai cuộc trường chinh vệ quốc vĩ đại.

Nhớ về những ngày kháng chiến chống Mỹ, trong ký ức của người Đại tá già không chỉ có tiếng bom gầm đạn xé, mà còn hằn sâu những kỷ niệm về cái đói, cái khổ và tình đồng đội nơi rừng thiêng nước độc. Có lẽ, câu chuyện khiến ông bùi ngùi nhất mỗi khi nhắc lại là kỷ niệm về những "bữa tiệc" củ nần nơi vùng Tam Giác Sắt. Khi ấy, gạo hết, lương thực cạn kiệt, ông hướng dẫn anh em bộ đội đi đào củ nần dại dưới nước để ăn cầm hơi. Ông cẩn thận dặn dò từng chút một, rằng loại củ này độc lắm, phải xắt lát và ngâm xả nước kỹ càng chín lần trong suốt ba ngày mới được ăn. Thế nhưng, những người lính trẻ "bẻ gãy sừng trâu", bụng đói cồn cào và sự ngây thơ đã khiến họ nóng vội, dồn dập xả nước chín lần chỉ trong vỏn vẹn một ngày rồi đem nấu. Hậu quả là cả đơn vị bị "say nần", nôn mửa, lảo đảo chạy đi tìm thủ trưởng cứu viện. Giữa rừng sâu, cả đoàn quân phải dùng đường để “giã say” vì một bữa ăn vội. Câu chuyện ấy giờ kể lại nghe như một tiếu lâm thời chiến, nhưng đằng sau nụ cười ấy là nén tâm nhang xót xa cho sự thiếu thốn cùng cực và tình thương vô bờ bến dành cho những người đồng đội đã cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, chia nhau cả cái đói quay quắt giữa rừng.

Ngày 30/4/1975, non sông thu về một mối, tiếng súng đã lặng im nhưng bước chân người lính Cụ Hồ vẫn chưa ngơi nghỉ. Ông Phạm Tấn Thành lại tiếp tục khoác ba lô đi truy quét tàn quân, giúp dân dựng lại mái nhà, ổn định cuộc sống sau bao năm ly tán. Đặc biệt, trong giai đoạn đất nước còn muôn vàn khó khăn thời bao cấp (1983-1991), trên cương vị Chủ nhiệm Phòng Hậu cần Kỹ thuật - Bộ Tư lệnh TP.HCM, ông lại lao vào một cuộc chiến mới trên mặt trận kinh tế. Với sự tháo vát và trăn trở không nguôi về đời sống anh em chiến sĩ, ông đã táo bạo tận dụng kho bãi, tổ chức tăng gia sản xuất để cải thiện bữa ăn, manh áo cho bộ đội. Phẩm chất người lính hậu cần lại một lần nữa tỏa sáng rạng ngời giữa đời thường.

Giờ đây, khi đã ở cái tuổi xưa nay hiếm, mái tóc đã bạc màu thời gian, niềm hạnh phúc lớn lao nhất của Đại tá Phạm Tấn Thành là được nhìn thấy các con, các cháu trong gia đình tiếp bước cha ông, trở thành những quân nhân gương mẫu, xứng danh "Bộ đội Cụ Hồ". Nhìn lại chặng đường dài đã qua, từ một thiếu niên yêu nước đến một sĩ quan cao cấp, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ hôm nay lời nhắn nhủ gan ruột: Hãy tự hào về lịch sử hào hùng được viết bằng máu xương của cha ông, hãy giữ vững ngọn cờ Độc lập - Tự do để xây dựng nước Việt Nam mãi mãi trường tồn và phồn vinh. Cuộc đời ông, dung dị mà cao cả, mãi là một bài ca đẹp về lòng trung thành và đức hy sinh, ngân vang mãi giữa lòng đất thép Củ Chi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC RỪNG THIÊNG ĐẤT THÉP (Viết về Đại tá - Phạm Tấn Thành) | Câu chuyện thời hoa lửa