Cựu chiến binh

Người lính già và ký ức tháng 4 - TH ÍCH HẬU

Bác kể về ký ức về người bạn lính của Bác

Hà Tĩnh25/04/2026Phan Văn Đức Tài– Lớp 4A (Trường TH Ích Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Phan Văn Đức Tài– Lớp 4A

Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh

NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ

Nhân vật khai thác thông tin: Bác Nguyễn Văn Bá

Quê quán: Thôn Lương Trung - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh

Chào các bạn, mình tên là … Phan Văn Đức Tài học sinh lớp 4A.

Hôm nay chúng mình được nghe ông Bá (một cựu chiến binh của xã nhà) kể về ký ức không thể nào quên trong chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975

Dù đã ở tuổi 73, trong ký ức của ông Nguyễn Văn Bá vẫn tươi rói những hình ảnh của những ngày tháng Tư lịch sử. Ông là một trong những người trực tiếp tham gia những trận đánh cuối cùng làm nên chiến thắng lịch sử 30/4/1975.

Nhập ngũ ngày vào một ngày cuôi tháng 9 năm 1966, sau khi được huấn luyện vào cánh đồng Chum (Hạ Lào), trở thành lính của Sư đoàn 320, rồi sau đó ông được điều động về Sư đoàn 308, vốn là Đại đoàn quân tiên phong oai hùng của quân đội ta. Với ông, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh là kỷ niệm sâu sắc nhất, thiêng liêng nhất trong cuộc đời binh nghiệp.

Khi kể cho chúng mình nghe, giọng ông trầm xuống, đôi mắt rưng rung xúc động, tưởng như những ký ức đó vừa mới hôm qua. Ông Bá kể rằng, ngày ấy, lực lượng tổng tiến công của ta gồm 5 cánh quân đánh chiếm các cơ quan đầu não chính quyền Sài Gòn. Khi đó, ông là Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5 với nhiệm vụ đánh vu hồi từ Gò Công, hợp cùng các cánh quân khác giải phóng Sài Gòn. Tướng Thổ nhớ, ngày 30/3/1975, ông đang tập huấn tại Bộ Tham mưu Quân khu 8 thì được Trung đoàn 88 gọi về chuẩn bị chiến đấu.

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975 luôn sống mãi trong ký ức của ông Nguyễn Văn Bá như một thước phim không bao giờ phai. Đó là những ngày hành quân thần tốc, vượt sông Vàm Cỏ trong hiểm nguy, đối mặt với tàu chiến địch nhưng vẫn tiến lên bằng niềm tin tất thắng. Hình ảnh những bà má Nam Bộ nghèo khó mà giàu nghĩa tình vẫn in đậm trong lòng ông: má Tư Bún bán cả lúa để lo cho bộ đội, má ở Cần Giuộc dành đàn gà cho các chiến sĩ lấy sức chiến đấu, người dân hai bên đường chặt dừa, mang nước, chở bộ đội như ruột thịt. Khoảnh khắc nghe tin Sài Gòn giải phóng lúc 11 giờ 30 phút ngày 30/4, ông và đồng đội đã bật khóc trong niềm hạnh phúc vỡ òa, bởi bao gian khổ, hy sinh cuối cùng cũng đổi lại hòa bình cho đất nước. Giờ đây, khi nhớ lại, điều ông trân quý nhất không phải là huân chương mà chính là tình đồng đội và nghĩa tình quân dân sâu nặng – những ký ức thiêng liêng góp phần làm nên chiến thắng lịch sử và vẫn còn ấm mãi trong trái tim người lính năm xưa.

Nghe câu chuyện về những ngày hành quân gian khổ và tình nghĩa quân dân sâu nặng, mình vô cùng xúc động và tự hào. Mình cảm nhận được sự hy sinh to lớn của các chú bộ đội và tình yêu thương của những bà má Nam Bộ dành cho cách mạng. Nhờ có sự dũng cảm và đoàn kết ấy mà đất nước ta mới có được hòa bình như ngày hôm nay. Mình tự hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, kính trọng thầy cô, yêu thương bạn bè và biết ơn những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Mình mong rằng thế hệ học sinh chúng ta sẽ luôn ghi nhớ lịch sử, giữ gìn hòa bình và góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn