NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ
Trong hồi ức tràn ngập sắc đỏ hoa lửa của Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, mùa xuân tháng Tư năm 1975 là khúc ca tráng lệ gieo vào lòng người những nhịp đập thiêng liêng nhất của đời binh nghiệp. Là Trưởng ban Tác chiến cánh quân thứ 5, ông cùng Trung đoàn 88 hành quân thần tốc qua vùng sông nước Long An, Tiền Giang để mở đường tiến về Sài Gòn. Giữa bom rơi đạn nổ, chiến công oai hùng ấy không chỉ viết bằng lòng quả cảm của người lính, mà còn đơm hoa từ tình dân Nam Bộ mênh mông như biển hồ. Đó là 20 chiếc ghe máy cùng hàng trăm người dân vượt qua tầm đạn tàu chiến địch đưa 600 chiến sĩ qua sông Vàm Cỏ; là đàn gà hơn ba mươi con má cưu mang khao quân trước giờ ra trận; và là hình ảnh Má Tư Bún bán đi 40 giạ lúa nghèo để gửi đứa con nuôi “Tám Thổ” cùng đồng đội lên đường. Tình yêu thương ruột thịt ấy đã xua tan những nỗi sợ vô căn cứ, làm dịu đi cái tàn khốc của chiến tranh bằng những gáo nước dừa mát lành dọc đường hành quân. Để rồi đúng 11 giờ 30 phút ngày 30/4, giọt nước mắt hạnh phúc đã rơi xuống khi cờ giải phóng tung bay, ghi dấu một thời hoa lửa lung linh trọn vẹn. Ngay cả khi chiến tranh đã lùi xa, ngọn lửa tri ân trong lòng vị tướng già vẫn rực cháy, thúc giục ông miệt mài tiếp tục hành trình đòi lại công lý cho các nạn nhân chất độc da cam ở thời bình.



