NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ (1)
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KÝ ỨC THÁNG TƯ
Tháng Tư lại về.
Trên con phố nhỏ, nắng vẫn vàng như bao năm trước. Những lá cờ đỏ tung bay trong gió, rực rỡ như chính ký ức của một thời không thể nào quên.
Ông ngồi lặng bên hiên nhà, tay run run cầm tách trà đã nguội. Trên ngực áo là những tấm huân chương cũ – lấp lánh nhưng cũng nhuốm màu thời gian. Người ta gọi ông là người lính già.
Nhưng với ông, mình vẫn là chàng trai hai mươi tuổi của những năm tháng ấy.
Tháng Tư năm đó…
Ông còn nhớ rõ.
Những ngày hành quân dọc Trường Sơn, mưa rừng xối xả, đất đỏ bám đầy đôi chân. Đồng đội ông – những gương mặt trẻ trung, đầy nhiệt huyết – đã cùng nhau đi qua bao trận đánh, bao lần đối diện với ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Ông nhớ người bạn thân nhất – người đã cùng ông chia nửa gói lương khô, cùng cười giữa tiếng bom rơi. Trong một trận đánh ác liệt, người ấy đã ngã xuống, khi trên môi vẫn còn dang dở một câu nói:
“Rồi hòa bình… mình sẽ về…”
Nhưng lời hứa ấy, chỉ còn mình ông mang theo.
Ngày 30 tháng 4 năm ấy, khi lá cờ chiến thắng tung bay, ông đứng lặng giữa dòng người vỡ òa. Niềm vui có đó… nhưng sâu trong lòng lại là một khoảng trống không gì lấp đầy.
Bởi chiến thắng này… được đánh đổi bằng quá nhiều điều.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Đất nước đổi thay, phố xá đông vui, trẻ em cười nói rộn ràng. Nhưng mỗi khi tháng Tư về, ký ức trong ông lại sống dậy – rõ ràng như mới hôm qua.
Ông thường lấy ra một tấm ảnh cũ. Trong đó là những chàng trai trẻ, vai khoác ba lô, ánh mắt sáng rực niềm tin. Ông chạm tay vào từng gương mặt, khẽ thì thầm như đang gọi tên từng người.
“Chúng tôi đã đi qua một thời như thế…”
Một đứa cháu nhỏ chạy lại, ngồi bên ông:
“Ông ơi, ngày xưa ông có sợ không?”
Ông khẽ cười, ánh mắt xa xăm:
“Có chứ… nhưng khi Tổ quốc cần, ai cũng phải mạnh mẽ hơn nỗi sợ của mình.”
Đứa bé không hiểu hết, nhưng vẫn nắm chặt tay ông.
Ngoài kia, nắng tháng Tư vẫn rực rỡ.
Trong lòng người lính già, ký ức vẫn cháy – như một ngọn lửa không bao giờ tắt.



