NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ LỜI THỀ TRƯỚC VONG LINH NHỮNG NGƯỜI NGÃ XUỐNG
Chú Ba Thủy bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trải qua hàng chục trận đánh sinh tử, ông chứng kiến biết bao đồng đội, những người vừa mới cười nói với mình ban nãy, đã ngã xuống ngay trước mắt. Nhiều người trong số họ phải chôn cất vội vã giữa rừng sâu để đơn vị tiếp tục hành quân, không một tấm bia mộ, không một dòng địa chỉ.
May mắn sống sót trở về sau ngày đại thắng, mang trên mình những vết thương của chiến tranh, chú Ba Thủy luôn bị ám ảnh bởi những ánh mắt của đồng đội trước lúc hy sinh. Ông tự nhủ:
"Mình được về với vợ con, được sống trong hòa bình, còn các anh vẫn phải nằm lại nơi đất khách quê người, lạnh lẽo và cô đơn. Nếu mình không đi tìm, ai sẽ đi tìm các anh đây?"
Lời thề ấy đã trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ cuộc đời về sau của người cựu chiến binh này.
Năm 2002, khi Đội K72 được thành lập, chú Ba Thủy đã tình nguyện dấn thân vào một mặt trận mới: Mặt trận tìm kiếm quy tập hài cốt liệt sĩ, hoạt động chủ yếu trên địa bàn tỉnh Bình Phước và các tỉnh Kratie, Kampong Cham của vương quốc Campuchia.
Đối mặt với hiểm nguy thời bình: Tìm mộ liệt sĩ giữa rừng già chưa bao giờ là việc dễ dàng. Ông và các chiến sĩ trẻ trong đội phải đối mặt với sốt rét rừng, rắn độc, độc cây rừng và đáng sợ nhất là những bãi mìn, quả bom còn sót lại sau chiến tranh có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Trí nhớ tài tình và sự kiên trì: Có những ngôi mộ chỉ được phác họa qua một tấm bản đồ vẽ tay đã ố vàng, hoặc qua lời kể mơ hồ của những người dân bản địa. Có những nơi đội của ông phải đào bới hàng trăm mét khối đất đá, lật từng gốc cây suốt cả tuần trời mới tìm thấy một mảnh tăng, một chiếc khuy áo hay một chiếc ca múc nước khắc tên liệt sĩ.
Trong hơn 20 năm ròng rã, chú Ba Thủy đã cùng Đội K72 tìm kiếm và đưa được hàng ngàn hài cốt liệt sĩ về an táng tại các nghĩa trang quê nhà. Mỗi một bộ hài cốt được tìm thấy, đối với ông, là một lần ông trả được món nợ ân tình với lịch sử.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, sức khỏe đã yếu đi nhiều do những năm tháng lội rừng và vết thương cũ tái phát, chú Ba Thủy vẫn không ngừng nghỉ. Ông vẫn làm cố vấn cho các đội quy tập, miệt mài tiếp nhận thông tin từ các cựu chiến binh khắp cả nước, đối chiếu bản đồ trận đánh năm xưa với hy vọng tìm thêm được dù chỉ là một người đồng đội.
Với những cống hiến thầm lặng đầy nhân văn và cao cả đó, ông cùng tập thể Đội K72 đã nhận được nhiều bằng khen, huân chương cao quý của Đảng, Nhà nước và Chính phủ hai nước Việt Nam - Campuchia. Nhưng đối với chú Ba Thủy, phần thưởng lớn nhất chính là những giọt nước mắt hạnh phúc của những người mẹ, người chị khi đón nhận hài cốt của người thân sau nửa thế kỷ bặt vô âm tín.
Cựu chiến binh Nguyễn Thanh Thủy là biểu tượng của tấm lòng thủy chung, trọn nghĩa vẹn tình của người lính Việt Nam. Ông đã chứng minh rằng: Người cựu chiến binh không chỉ cống hiến khi trên tay cầm súng, mà ngay cả khi tóc đã bạc, họ vẫn tiếp tục làm đẹp cho đời bằng một trái tim nhân hậu và một lòng trung thành sắt son với đồng đội.


