Người lính già và mùa xuân năm 1975
Người lính già và mùa xuân năm 1975
Tôi gặp ông vào một buổi chiều yên tĩnh, khi nắng cuối ngày rơi nhẹ xuống con ngõ nhỏ. Ông là một cựu chiến binh – người đã trực tiếp tham gia vào Chiến dịch Hồ Chí Minh, sự kiện lịch sử kết thúc chiến tranh và thống nhất đất nước. Ông kể, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn sáng như ngày nào. “Tháng 4 năm 1975, không khí rất khác,” ông nói. “Ai cũng biết thời khắc quan trọng sắp đến. Chúng tôi hành quân ngày đêm, gần như không ngủ. Mọi người chỉ có một suy nghĩ: phải vào được Sài Gòn.” Ông nhớ rõ buổi sáng ngày 30/4. Khi đoàn xe tiến vào trung tâm, người dân hai bên đường vẫy tay, reo hò. Có người khóc. Có người chạy theo bộ đội, trao từng chai nước, từng cái bánh. “Khoảnh khắc đó, tôi không thể quên,” ông dừng lại một chút. “Khi lá cờ được kéo lên tại Dinh Độc Lập, chúng tôi hiểu rằng chiến tranh đã kết thúc.” Ông nói, lúc ấy không ai nghĩ đến bản thân mình. Không ai nói về công lao. Tất cả chỉ thấy nhẹ nhõm – một cảm giác mà chỉ những người đã đi qua chiến tranh mới hiểu được. “Tôi chỉ là một người lính bình thường,” ông cười. “Nhưng tôi đã được chứng kiến lịch sử.” Tôi rời khỏi nhà ông khi trời đã tối. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần của lịch sử dân tộc – được kể lại bởi chính một người đã sống trong thời khắc ấy.



