Người lính già và nghĩa trang không tên
Sau khi phục viên, bác xin về làm quản trang tại nghĩa trang liệt sĩ huyện. Với bác, đây không phải là công việc, mà là nghĩa vụ với những đồng đội đã ngã xuống. Ở đây có hàng trăm ngôi mộ, nhưng nhiều tấm bia chỉ vỏn vẹn dòng chữ "Liệt sĩ chưa biết tên". Mỗi sáng sớm, bác lại ra lau chùi từng ngôi mộ, nhổ từng ngọn cỏ, thắp nén nhang cho anh em đỡ lạnh lẽo.
Có những đêm mưa gió, bác xách đèn đi vòng quanh nghĩa trang, cảm giác như đồng đội vẫn còn đâu đây, vẫn đang nói cười như thời ở chiến khu. Nhiều gia đình từ phương xa đến tìm mộ, thấy mộ người thân được chăm sóc sạch sẽ đã ôm lấy bác mà khóc. Bác chỉ cười: "Các anh ấy nằm đây cũng như anh em ruột thịt của tôi". Hoa lửa đã tàn nhưng lòng trung kiên thì còn mãi. Bác nguyện làm người giữ cửa cho những anh hùng đã hóa thân vào đất mẹ.



