Người lính già và ngôi mộ vô danh
Mỗi năm vào tháng Bảy, ông Trần Văn Đức lại lên nghĩa trang liệt sĩ ở Quảng Trị.
Ông thường đứng rất lâu trước một ngôi mộ vô danh.
Người quản trang hỏi:
“Có phải đồng đội của bác không?”
Ông gật đầu:
“Có thể là nó… mà cũng có thể không.”
Ông kể ngày ấy đơn vị tan tác sau một trận pháo kích lớn.
Nhiều người mất không tìm được tên tuổi.
Ông thở dài:
“Chiến tranh kết thúc rồi… nhưng nhiều người lính vẫn chưa thật sự trở về.”


