NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ SỨ MỆNH TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ MAI SAU -HV
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ SỨ MỆNH TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ MAI SAU Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ SỨ MỆNH TRUYỀN LỬA CHO THẾ HỆ MAI SAU
Cụ Hoàng Văn Hiển. Năm sinh: 1935. Quê quán: Xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An.
Tại phường Long An, tỉnh Tây Ninh, có một người già vẫn hằng ngày tỉ mẩn viết báo và làm thơ về một thời oanh liệt. Đó chính là cụ Hoàng Văn Hiển. Sinh năm 1935 tại vùng đất học Tràng Sơn, Đô Lương, Nghệ An, cuộc đời cụ là một chuỗi những sự kiện gắn liền với thăng trầm đất nước. Gia đình cụ tuy nghèo nhưng có truyền thống hiếu học và yêu nước sâu sắc. Hình ảnh người cha bốc thuốc Đông y, vừa cứu người vừa dạy chữ cho dân nghèo đã trở thành tấm gương đầu đời để cụ noi theo.
Năm 14 tuổi, cụ tình nguyện làm giao liên cho Ty Quân giới Liên khu 4. Đây là giai đoạn bắt đầu con đường gắn bó với cách mạng. Đến chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, cụ là chiến sĩ của Đại đội 35, Tổng đội 34 Thanh niên xung phong. Ở tuổi 19, cụ đối mặt với những thử thách kinh khủng nhất của rừng sâu Tây Bắc: máy bay địch oanh tạc, biệt kích rình rập và những cơn đói kéo dài. Đơn vị của cụ hành quân đêm, bốn đêm đi mới được một đêm nghỉ. Sự kiên cường ấy đã giúp cụ và đồng đội hoàn thành nhiệm vụ tiến công đồi C2, đóng góp vào chiến thắng lừng lẫy năm châu.
Vinh dự nối tiếp vinh dự, sau chiến thắng, cụ được chọn bảo vệ Bác Hồ. Đây là quãng thời gian cụ luôn nhắc lại với niềm tự hào khôn xiết. Kết thúc nhiệm vụ quân ngũ, cụ về công tác tại Long An và sinh sống tại đây cho đến nay. Ở tuổi chín mươi, cụ vẫn tích cực tham gia công tác xã hội, truyền lửa cách mạng qua các buổi nói chuyện với học sinh, đoàn viên. Cụ gửi gắm tinh thần "ngẩng cao đầu" để tiếp tục xây dựng quê hương với khí phách Điện Biên Phủ bất diệt. Chính quyền địa phương Tây Ninh luôn dành cho cụ sự tri ân sâu sắc vào các dịp lễ kỷ niệm trọng đại.
Hình ảnh cụ Hiển ở tuổi 90 vẫn miệt mài với ngòi bút và những trang giấy khiến tôi vô cùng kính trọng. Cụ không chỉ đánh giặc bằng súng đạn trong quá khứ, mà còn đang "đánh" lại sự vô tâm, lãng quên của thời gian bằng những bài báo, vần thơ đầy tâm huyết. Tôi nhận ra rằng, sự trường thọ của cụ không chỉ là món quà của tự nhiên mà là kết quả của một lối sống có lý tưởng và lòng nhân ái. Bài học về sự hiếu học từ gia đình cụ là một lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ ngày nay: Kiến thức và đạo đức chính là nền móng để xây dựng lòng yêu nước. Tôi cảm thấy tự hào khi được biết về một nhân chứng sống như cụ, người đã giữ cho lịch sử không chỉ là những trang giấy nằm yên trong thư viện mà là hơi thở nóng hổi của hiện tại.



