Bài viết

Người lính già xa phó núi rừng

Ninh Bình15/05/2026sưu tầm (Trường THPT Hoa Lư A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người dành cả tuổi trẻ cho núi rừng, để rồi khi mái tóc đã bạc màu sương gió, trong tim họ vẫn đau đáu một nỗi nhớ không thể gọi thành tên. Người lính già năm ấy cũng vậy — rời phố núi đã nhiều năm nhưng tâm hồn dường như vẫn còn mắc lại giữa đại ngàn xa thẳm. Ngày còn trẻ, ông từng hành quân qua những cánh rừng mù sương của Tây Bắc. Những con dốc dựng đứng, những đêm lạnh bên bếp lửa và tiếng suối chảy giữa đại ngàn đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Cuộc sống của người lính nơi biên cương thiếu thốn trăm bề, nhưng tuổi trẻ khi ấy lại cháy rực bởi lòng yêu nước và tình đồng đội thiêng liêng. Núi rừng năm xưa từng in dấu chân ông qua biết bao mùa mưa nắng. Có những đêm trực gác giữa rừng sâu, chỉ nghe tiếng gió hú qua tán cây và ánh trăng lặng lẽ treo trên đỉnh núi. Trong khoảnh khắc ấy, người lính trẻ năm nào đã học cách sống mạnh mẽ, học cách vượt qua cô đơn và hiểu rằng bình yên của đất nước luôn được đánh đổi bằng những hy sinh thầm lặng. Rồi thời gian trôi đi, người lính trẻ ngày nào giờ đã già. Ông trở về phố thị với mái tóc bạc và đôi mắt hằn sâu dấu vết năm tháng. Nhưng dù sống giữa nơi đông người, lòng ông vẫn luôn hướng về núi rừng cũ. Có những chiều lặng im, ông ngồi nhìn xa xăm như đang nghe lại tiếng gió đại ngàn hay tiếng gọi nhau giữa rừng sâu của đồng đội năm nào. Điều khiến ông nhớ nhất không phải gian khổ, mà là những năm tháng sống thật nhất của tuổi trẻ. Nhớ bếp lửa đơn sơ giữa rừng, nhớ những người anh em từng sẻ nửa chiếc chăn trong đêm lạnh và nhớ cả những bản làng vùng cao đã từng cưu mang bộ đội như người thân ruột thịt. Núi rừng có thể xa, nhưng ký ức thì chưa bao giờ rời khỏi trái tim người lính già. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt ông dường như đều cất giữ một phần ký ức của đại ngàn. Và dù thời gian có đi qua bao lâu, tình yêu dành cho phố núi, cho rừng xanh và cho những năm tháng quân ngũ vẫn âm thầm cháy mãi trong lòng ông như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Có lẽ, với người lính già ấy, núi rừng không chỉ là nơi từng đi qua — mà là một phần của cuộc đời. Một miền ký ức thiêng liêng mà cả đời này ông vẫn luôn nhớ, luôn thương và không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn