Người lính giải phóng ôm quả bộc phá lao vào cổng thép trong Chiến dịch Hồ Chí Minh
Câu chuyện kể về một người lính trẻ trong những giờ phút cuối cùng trước ngày giải phóng miền Nam hoàn toàn.
Tháng 4 năm 1975, chiến dịch giải phóng miền Nam bước vào giai đoạn cuối cùng. Ông Võ Minh Tâm khi ấy là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh tiến về Sài Gòn từ hướng Tây Bắc.
Những ngày cuối tháng 4, đơn vị của ông liên tục hành quân không nghỉ. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm vượt rừng và các tuyến phòng thủ của đối phương.
Ai cũng hiểu rằng ngày thống nhất đang ở rất gần nhưng cũng có thể phải đánh đổi bằng rất nhiều máu.
Rạng sáng ngày 29/4, đơn vị ông nhận nhiệm vụ đánh chiếm một căn cứ phòng thủ lớn nằm ở cửa ngõ tiến vào Sài Gòn.
Căn cứ được bảo vệ bằng nhiều lớp hàng rào thép gai, hỏa lực dày đặc.
Đợt tấn công đầu tiên gặp tổn thất nặng.
Nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay trước hàng rào.
Ông kể thời điểm ấy khói súng dày đặc đến mức gần như không nhìn thấy người bên cạnh.
Chỉ huy đơn vị quyết định phải phá cổng chính thật nhanh nếu không đội hình phía sau sẽ bị chặn đứng.
Người được giao mang bộc phá đã hy sinh trước khi tiếp cận mục tiêu.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, ông Tâm lao tới nhặt quả bộc phá.
Ông ôm khối thuốc nổ nặng hàng chục ký lao qua làn đạn.
Một viên đạn sượt qua vai khiến máu chảy rất nhiều.
Ông vẫn tiếp tục bò về phía cổng thép.
Khi chỉ còn cách vài mét, một đồng đội lao tới hỗ trợ ông gài khối bộc phá.
Cả hai vừa rút lui thì tiếng nổ vang trời làm cổng thép đổ sập.
Đội hình phía sau lập tức tràn lên.
Căn cứ bị đánh chiếm trước bình minh.
Sáng ngày 30/4, khi nghe tin xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập, ông cùng đồng đội ôm nhau khóc giữa chiến trường ngổn ngang xác xe và khói lửa.
Ông nói điều khiến ông day dứt nhất là người đồng đội hỗ trợ ông gài bộc phá đã hy sinh chỉ vài giờ trước ngày toàn thắng.
Ông luôn mang theo bức ảnh nhỏ của người đồng đội ấy trong ví suốt gần 50 năm qua.



