Cựu chiến binh

Người lính gieo mùa no ấm trên vùng cao

Lai Châu18/07/2026Ban Biên tập tổng hợp7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm len qua dãy Hoàng Liên Sơn, trên những sườn đồi ở Lai Châu đã thấp thoáng bóng dáng của những người nông dân cần mẫn. Giữa màu xanh của chè, quế, mắc ca và những thửa ruộng bậc thang, có một người mà bà con trong bản luôn dành sự kính trọng đặc biệt. Đó là một cựu chiến binh – người đã dành cả tuổi trẻ cống hiến nơi chiến trường và những năm tháng sau hòa bình lại tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng đôi bàn tay lao động.

Nhiều năm trước, khi rời quân ngũ trở về bản, ông đối diện với cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Căn nhà gỗ đơn sơ nằm bên sườn núi, vài mảnh nương cằn cỗi và những mùa vụ phụ thuộc hoàn toàn vào thời tiết là tất cả tài sản của gia đình. Không ít người khi ấy cho rằng vùng đất này chỉ có thể đủ ăn, khó có thể làm giàu.

Thế nhưng, người lính năm xưa không bao giờ quen với việc đầu hàng trước khó khăn. Trong quân đội, ông đã học được rằng muốn vượt qua thử thách thì trước hết phải thay đổi cách nghĩ. Ông bắt đầu tìm hiểu kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, tham gia các lớp tập huấn do địa phương tổ chức, mạnh dạn học hỏi những mô hình kinh tế hiệu quả ở các xã lân cận.

Sau nhiều lần thử nghiệm, ông nhận ra khí hậu và thổ nhưỡng của địa phương rất phù hợp với một số loại cây có giá trị kinh tế cao. Ông mạnh dạn chuyển một phần diện tích nương ngô sang trồng chè và cây ăn quả. Những ngày đầu, vốn ít, kinh nghiệm chưa nhiều nên không tránh khỏi thất bại. Có năm mưa đá làm hỏng cả đồi cây, có năm sâu bệnh khiến năng suất giảm mạnh. Mỗi lần như vậy, ông lại động viên vợ con: "Người lính từng vượt qua bom đạn thì không thể bỏ cuộc trước thiên tai."

Chính sự kiên trì ấy đã mang lại kết quả. Sau vài năm, những đồi chè xanh mướt bắt đầu cho thu hoạch ổn định. Gia đình không chỉ đủ ăn mà còn có thêm nguồn thu nhập để sửa lại nhà, mua sắm máy móc phục vụ sản xuất và cho các con học hành đến nơi đến chốn.

Điều đáng quý hơn cả là ông không giữ riêng kinh nghiệm cho mình. Bất cứ ai trong bản muốn học cách chăm sóc cây trồng hay phát triển chăn nuôi, ông đều sẵn sàng hướng dẫn. Có hộ nghèo chưa có giống, ông cho mượn cây giống, con giống. Có người gặp khó khăn về kỹ thuật, ông trực tiếp đến tận nương để cùng làm. Ông luôn tâm niệm rằng, một gia đình khá lên chưa phải là thành công, chỉ khi cả bản cùng phát triển thì cuộc sống mới thực sự đổi thay.

Nhiều năm qua, ông còn tích cực vận động bà con thay đổi tập quán sản xuất lạc hậu, không phát rừng làm nương, không canh tác theo kiểu "được mùa nhờ trời". Ông khuyến khích người dân áp dụng khoa học kỹ thuật, bảo vệ đất, bảo vệ nguồn nước và phát triển kinh tế gắn với gìn giữ môi trường.

Không chỉ làm kinh tế giỏi, người cựu chiến binh còn là hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh địa phương. Ông tham gia các hoạt động giúp hội viên khó khăn phát triển sản xuất, góp ngày công làm đường giao thông nông thôn, sửa chữa nhà cho gia đình chính sách và tham gia bảo vệ an ninh trật tự ở khu dân cư.

Mỗi khi Đoàn Thanh niên tổ chức các buổi sinh hoạt truyền thống, ông đều nhận lời tham gia. Ông kể cho các em nghe về những năm tháng hành quân gian khổ, về tình đồng chí, đồng đội và về bài học lớn nhất mà quân đội đã dạy ông: không bao giờ được lùi bước trước khó khăn.

Ông thường nói với thanh niên trong bản: "Ngày trước chúng tôi chiến đấu để giữ từng tấc đất của Tổ quốc. Hôm nay các cháu phải biết làm giàu trên chính mảnh đất ấy. Đó cũng là một cách để tiếp nối truyền thống của cha anh."

Lời nói ấy không phải là khẩu hiệu, mà được chứng minh bằng chính cuộc sống của ông. Từ một người lính trở về với hai bàn tay trắng, ông đã trở thành tấm gương về ý chí vươn lên, về tinh thần dám nghĩ, dám làm và sẵn sàng sẻ chia với cộng đồng.

Chiều muộn, khi ánh nắng dần tắt sau những dãy núi, người cựu chiến binh lại thong thả bước giữa đồi chè xanh ngát. Tiếng cười của con cháu vang lên bên ngôi nhà mới, những thửa ruộng bậc thang óng ánh trong nắng cuối ngày như minh chứng cho một hành trình không ngừng cống hiến.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với những người lính năm xưa, cuộc chiến vì cuộc sống ấm no của nhân dân vẫn luôn tiếp diễn. Và trên mảnh đất Lai Châu hôm nay, họ vẫn đang âm thầm viết tiếp những trang đẹp của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ bằng sự cần cù, trách nhiệm và tình yêu quê hương sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn