Bài viết

Người lính giữ

Thái Nguyên30/04/2026Đặng Đình Tuyến (Công an xã Đồng Hỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió biển thổi ràn rạt qua những tán phi lao, mang theo vị mặn nồng quen thuộc. Trên mỏm đá nhô ra giữa trùng khơi, người lính trẻ vẫn đứng đó, mắt dõi về phía chân trời nơi biển và trời hòa làm một.

Anh tên là Minh, một người lính giữ biển. Nơi anh đóng quân là một đảo nhỏ xa đất liền, nơi ngày nắng cháy da, đêm gió hú lạnh buốt. Cuộc sống nơi đây giản dị đến mức chỉ có tiếng sóng, tiếng gió và những lá thư từ đất liền là niềm vui hiếm hoi.

Mỗi buổi sáng, Minh cùng đồng đội tuần tra quanh đảo. Bước chân anh in trên cát ướt, rồi nhanh chóng bị sóng xóa nhòa. Anh từng nghĩ, cuộc đời mình cũng giống như những dấu chân ấy—lặng lẽ, ít ai biết đến. Nhưng rồi, mỗi lần nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay giữa biển trời bao la, anh lại thấy lòng mình ấm lên. Anh hiểu rằng, dù không ai nhìn thấy, sự hiện diện của anh vẫn có ý nghĩa.

Một lần, trong cơn bão lớn, biển gầm lên dữ dội như muốn nuốt chửng tất cả. Sóng cao như những bức tường nước đập vào đảo. Trong màn mưa trắng xóa, Minh cùng đồng đội chạy đôn đáo gia cố công sự. Giữa khoảnh khắc nguy hiểm ấy, anh không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ đến việc phải giữ vững nơi này—một mảnh đất nhỏ nhưng thiêng liêng.

Sau cơn bão, bầu trời lại trong xanh như chưa từng có giông tố. Minh đứng trên bờ, nhìn những con tàu đánh cá thấp thoáng phía xa. Anh biết, nhờ có những người lính như anh, những con tàu ấy mới yên tâm vươn khơi.

Đêm xuống, Minh ngồi viết thư cho mẹ. Anh kể về biển, về những con sóng, về cuộc sống nơi đảo xa. Nhưng anh không kể về những đêm gió lạnh hay những lần đối mặt với hiểm nguy. Anh chỉ viết: “Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo.”

Lá thư gấp lại, gửi theo chuyến tàu tiếp tế hiếm hoi. Minh ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao. Ở nơi xa xôi này, anh không thấy cô đơn. Bởi anh biết, sau lưng mình là cả một đất nước.

Người lính giữ biển như Minh không cần những lời ca ngợi lớn lao. Anh chỉ lặng lẽ đứng đó, giữa gió và sóng, giữ cho biển luôn bình yên—như chính cách anh giữ vững trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn