Cựu chiến binh

Người Lính Giữ Bếp Lửa

Ninh Bình12/05/2026Nguyễn Mai Trang (Đoàn phường Đông Hoa Lư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn bếp nhỏ nơi quê nhà, ông Mai Xuân Trường vẫn thường lặng người mỗi khi nhìn ngọn lửa bập bùng trên bếp củi. Với ông, ánh lửa ấy gợi nhớ những năm tháng chiến đấu gian khổ tại mặt trận Vị Xuyên — nơi những người lính từng chuyền tay nhau từng ca nước nóng giữa bom đạn chiến tranh.

Năm 1982, ông Trường lên đường nhập ngũ khi vừa ngoài hai mươi tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ hậu cần tại mặt trận Hà Giang.

Ông kể rằng ở Vị Xuyên, người lính hậu cần không trực tiếp xung phong trên tuyến đầu nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy để bảo đảm bữa ăn cho bộ đội giữa chiến trường ác liệt.

“Chỉ cần có bát cơm nóng hay ngụm nước chè nóng giữa trời rét biên giới là anh em đã có thêm động lực để chiến đấu,” ông Trường nhớ lại.

Đơn vị của ông phụ trách nấu ăn và vận chuyển lương thực lên các chốt gần cao điểm 772. Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm vì ban ngày pháo địch thường xuyên bắn phá các tuyến tiếp tế.

Một đêm đông năm 1985, trời rét cắt da, sương phủ kín núi rừng. Ông Trường cùng tổ hậu cần đang nấu cơm trong căn bếp dã chiến dựng dưới hầm đá thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.

Tiếng nổ vang dội khiến đất đá rơi kín cửa hầm. Trong lúc mọi người tìm cách dập lửa để tránh bị phát hiện, chiến sĩ trẻ Phạm Văn Hậu vẫn cố ôm nồi cơm vừa nấu xong chạy vào góc hầm an toàn.

Ông Trường xúc động kể:

“Hậu nói anh em trên chốt đang đói, mất nồi cơm này thì cả đơn vị sẽ phải nhịn đói suốt đêm.”

Ngay sau đó, một quả pháo nổ gần cửa hầm khiến Hậu bị thương nặng ở lưng. Dù đau đớn, người lính trẻ vẫn cố giữ chặt chiếc nồi còn nóng trong tay.

Ông Trường cùng đồng đội lập tức đưa Hậu xuống tuyến sau cấp cứu. Nhưng do vết thương quá nặng, anh đã hy sinh trước khi trời sáng.

Đêm hôm ấy, những người lính trên chốt vẫn nhận được cơm nóng từ tổ hậu cần. Không ai nói thành lời nhưng tất cả đều hiểu rằng bữa cơm ấy đã được đổi bằng máu của một người đồng đội trẻ.

Ông Trường cho biết chiến tranh nơi biên giới không chỉ có tiếng súng mà còn có biết bao hy sinh thầm lặng của những người lính làm công tác hậu cần, quân y, thông tin hay vận tải.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở chân do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về căn bếp dã chiến giữa núi rừng Vị Xuyên cùng người đồng đội trẻ năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.

Giờ đây, mỗi lần sum họp bên mâm cơm gia đình, ông lại kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi biên giới để nhắc nhở thế hệ trẻ biết quý trọng hòa bình và cuộc sống hôm nay.

Người cựu chiến binh già chậm rãi nói:

“Có những người lính đã ngã xuống chỉ để giữ một nồi cơm nóng cho đồng đội. Vì vậy, hòa bình hôm nay là điều vô giá mà mỗi người phải biết nâng niu và gìn giữ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn