Cựu chiến binh

Người lính giữ biên cương phía Tây Nam

Bác Lê Hữu Hiệu nhập ngũ khi đất nước vừa thống nhất nhưng chưa thực sự yên bình. Những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam đã đặt bác trước nhiều thử thách sinh tử. Không có tiếng bom rền rĩ như thời chống Mỹ, nhưng mỗi cuộc chạm trán đều đầy hiểm nguy. Thời hoa lửa của bác là sự kiên cường thầm lặng nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Lê Hữu Hiệu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

inh ra ở một làng quê thuần nông, bác Lê Hữu Hiệu lớn lên trong những câu chuyện chiến tranh còn chưa kịp nguôi. Năm 1978, khi vừa tròn đôi mươi, bác nhập ngũ, biên chế vào đơn vị bộ binh chủ lực làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam, trực tiếp tham gia chiến đấu chống lại các toán vũ trang xâm nhập trái phép.

Chiến trường của bác là khu vực biên giới tỉnh An Giang, nơi rừng rậm xen lẫn kênh rạch chằng chịt. “Ban ngày tuần tra, ban đêm phục kích. Có những hôm cả tuần không ngủ trọn giấc,” bác kể. Địch thường lợi dụng đêm tối, địa hình phức tạp để tập kích bất ngờ, buộc bộ đội luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Một kỷ niệm bác nhớ nhất là lần đơn vị bị phục kích khi đang hành quân bảo vệ dân sơ tán. Đạn nổ bất ngờ từ bìa rừng. Bác cùng tổ chiến đấu nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí, vừa bắn trả vừa đưa người dân ra khỏi vùng nguy hiểm. “Lúc đó chỉ nghĩ, mình là lính thì phải che cho dân,” bác nói, giọng dứt khoát.

Sau nhiều năm bám trụ nơi biên giới, hoàn thành tốt nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ địa bàn, bác được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Khi xuất ngũ, bác mang về không chỉ quân phục bạc màu mà còn là bản lĩnh, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người lính.

Thời hoa lửa của bác Lê Hữu Hiệu không ồn ào, nhưng lặng lẽ như chính những người lính canh giữ biên cương – nơi bình yên của đất nước được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn