Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮ BIỂN QUÊ HOẰNG TIẾN

Sinh ra trong gia đình làm nghề biển ở xã Hoằng Tiến, bác Nguyễn Văn Hùng lớn lên cùng tiếng sóng và những chuyến thuyền ra khơi của quê hương. Năm 1981, chàng trai trẻ tình nguyện nhập ngũ vào Hải quân nhân dân Việt Nam, mang theo khát vọng được góp sức bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Những ngày đầu khoác áo lính đã trở thành ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời bác.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng với những người sinh ra nơi miền biển, tình yêu biển cả dường như đã ngấm vào máu thịt từ thuở nhỏ.

Đối với bác Nguyễn Văn Hùng cũng vậy.

Tuổi thơ bác gắn liền với những con thuyền nan, những buổi kéo lưới lúc tinh mơ và tiếng sóng biển Hoằng Tiến rì rào suốt ngày đêm.

“Ngày nhỏ tôi theo cha đi biển từ sớm,” bác cười hiền.

Cuộc sống của người dân vùng biển những năm ấy còn nhiều khó khăn. Mỗi chuyến ra khơi đều phụ thuộc vào thời tiết và may rủi.

“Có hôm biển động phải nằm bờ cả tuần,” bác kể.

Người viết hình dung cậu bé làng biển năm nào lớn lên giữa nắng gió mặn mòi của quê hương Thanh Hóa.

Những năm đầu thập niên tám mươi, đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Tình hình trên biển đảo cũng có nhiều phức tạp.

“Thanh niên lúc ấy ai cũng muốn được góp sức cho Tổ quốc,” bác kể.

Năm 1981, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Nguyễn Văn Hùng viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

“Hồi đó tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình là con của biển thì phải đi giữ biển,” bác cười.

Người viết cảm nhận được lý tưởng giản dị nhưng rất đẹp của lớp thanh niên thời ấy.

Ngày nhận giấy báo nhập ngũ, cả gia đình vừa tự hào vừa lo lắng.

“Mẹ tôi khóc nhiều lắm,” bác nhớ lại.

Bởi ai cũng hiểu người lính hải quân phải đối mặt với rất nhiều gian khổ và hiểm nguy nơi đầu sóng ngọn gió.

“Tôi cũng thương mẹ nhưng vẫn quyết tâm đi,” bác kể.

Sáng ngày lên đường, cả làng tiễn thanh niên nhập ngũ rất đông.

“Không khí vừa vui vừa nghẹn,” bác xúc động nói.

Người viết hình dung chàng trai trẻ vai đeo ba lô đứng giữa sân xã, ánh mắt đầy háo hức nhưng cũng xen lẫn nỗi lưu luyến quê nhà.

Trước lúc lên xe, cha bác chỉ dặn một câu ngắn gọn:

“Đã mặc áo lính thì phải sống cho xứng đáng.”

“Tôi nhớ câu ấy suốt đời,” bác kể chậm rãi.

Sau nhiều ngày hành quân và huấn luyện ban đầu, bác được biên chế về Lữ đoàn Hải quân 125.

“Hồi đó nghe được ra hải quân là vui lắm,” bác cười hiền.

Nhưng cuộc sống người lính biển không hề dễ dàng như tưởng tượng.

“Say sóng mấy tháng đầu khổ lắm,” bác kể.

Những chuyến tàu lênh đênh nhiều ngày giữa biển lớn khiến nhiều chiến sĩ trẻ không quen được với sóng gió.

“Có hôm ăn không nổi,” bác nhớ lại.

Người viết cảm nhận được sự khắc nghiệt của môi trường hải quân nơi đầu sóng ngọn gió.

Là chiến sĩ thông tin, nhiệm vụ của bác là đảm bảo liên lạc giữa tàu với đất liền và các đơn vị làm nhiệm vụ trên biển.

“Công việc đòi hỏi phải rất cẩn thận,” bác kể.

Ban ngày huấn luyện, ban đêm trực máy thông tin trong khoang tàu nóng bức và chật hẹp.

“Nhiều hôm trực xuyên đêm,” bác nói.

Nhưng điều khiến bác nhớ nhất vẫn là lần đầu tiên được ra khu vực Trường Sa làm nhiệm vụ.

“Khi nhìn thấy biển trời mênh mông, tôi vừa tự hào vừa xúc động,” bác kể.

Con tàu rẽ sóng giữa đại dương bao la, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió biển khiến người lính trẻ cảm thấy trách nhiệm của mình lớn lao hơn bao giờ hết.

“Tôi hiểu rằng phía sau mình là đất nước,” bác nói chắc giọng.

Người viết nhìn ánh mắt người cựu chiến binh già mà cảm nhận rõ niềm tự hào của một thế hệ người lính biển đã dành tuổi trẻ để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.

Những ngày đầu trên biển vô cùng gian khổ.

Có chuyến tàu đi nhiều ngày liền gặp sóng lớn.

“Biển động dữ lắm,” bác kể.

Con tàu chao nghiêng giữa những cột sóng cao khiến nhiều chiến sĩ say sóng đến kiệt sức.

“Nhưng nhiệm vụ vẫn phải làm,” bác nói.

Trong những đêm trực thông tin giữa biển đen mịt mùng, người lính trẻ quê Hoằng Tiến nhiều lần nhớ quay quắt tiếng sóng quê nhà.

“Nghe tiếng biển lại nhớ mẹ,” bác cười buồn.

Người viết hiểu rằng phía sau sự mạnh mẽ của người lính năm xưa vẫn luôn là nỗi nhớ gia đình âm thầm giấu kín.

Có những đêm biển lặng, bác cùng đồng đội ngồi trên boong tàu nhìn trời đầy sao.

“Ai cũng kể chuyện quê mình,” bác cười hiền.

Riêng bác thường kể về vùng biển Hoằng Tiến với những buổi sáng ghe thuyền cập bến và mùi cá biển thơm nồng mỗi sớm mai.

“Anh em nghe chuyện quê biển thích lắm,” bác kể.

Những câu chuyện giản dị ấy giúp người lính trẻ vơi đi nỗi nhớ nhà giữa biển khơi mênh mông.

Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, bác Nguyễn Văn Hùng vẫn giữ nguyên tác phong của người lính hải quân năm nào.

“Cuộc đời lính dạy mình tính kỷ luật,” bác nói.

Trong căn nhà nhỏ bên biển Hoằng Tiến, bác vẫn cẩn thận giữ lại bộ quân phục cũ cùng những tấm ảnh chụp trên tàu năm xưa.

“Đó là cả tuổi trẻ của tôi,” bác xúc động nói.

Người viết nhìn người cựu chiến binh già lặng lẽ bên hiên nhà, phía xa tiếng sóng biển Hoằng Tiến vẫn đều đặn vỗ bờ như chưa từng đổi khác sau bao năm tháng.

Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Hùng chậm rãi nói:

“Đi qua gần hết cuộc đời, tôi vẫn tự hào vì tuổi trẻ mình đã được đứng trong hàng ngũ Hải quân nhân dân Việt Nam để giữ biển đảo quê hương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH GIỮ BIỂN QUÊ HOẰNG TIẾN | Câu chuyện thời hoa lửa