Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Người lính giữ cầu”

“Người lính giữ cầu”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN KHU PHỐ TIỀN PHONG 2 (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, vào giai đoạn ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, trên một tuyến vận tải quan trọng dẫn vào chiến trường Trị – Thiên, có một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con suối hẹp. Cây cầu không lớn, nhưng lại là mắt xích duy nhất nối liền tuyến đường tiếp tế. Nếu cây cầu bị phá hủy, cả đoàn xe phía sau sẽ bị chặn lại, đồng nghĩa với việc phía trước có thể thiếu đạn, thiếu lương thực trong những ngày quyết định.

Tiểu đội công binh được giao nhiệm vụ giữ và sửa cầu sau mỗi trận đánh phá. Trong số đó có một người lính trẻ tên Lâm, quê ở một vùng chiêm trũng Thái Bình, mới vào chiến trường chưa đầy một năm. Lâm ít nói, nhưng làm việc gì cũng cẩn thận, từ việc buộc dây, đóng đinh cho đến kiểm tra từng tấm ván trước khi xe đi qua.

Những ngày cuối mùa khô năm ấy, máy bay địch liên tục oanh tạc tuyến đường. Ban ngày vừa sửa xong, đêm xuống lại bị đánh sập. Mỗi lần như vậy, anh em lại lao ra trong khói bụi, dựng lại từng nhịp cầu. Có hôm chưa kịp ăn, có hôm phải làm trong ánh pháo sáng trắng lóa.

Đêm hôm đó, một trận bom dội xuống bất ngờ và dữ dội hơn mọi lần. Khi khói tan, cây cầu gần như gãy đôi. Tiểu đội bị thương vong nặng. Người còn, người mất, người bị thương phải đưa ra sau. Đến khi trời tối hẳn, chỉ còn lại một mình Lâm ở lại.

Không có mệnh lệnh cụ thể nào lúc ấy, nhưng Lâm biết rõ: nếu đêm nay cầu không thông, đoàn xe phía sau sẽ không thể qua.

Anh bắt đầu làm việc trong im lặng. Nhặt lại những tấm ván còn dùng được, kéo những thanh gỗ trôi dạt, buộc lại bằng dây thép, đóng tạm bằng những chiếc đinh cong còn sót. Mỗi lần pháo sáng từ phía địch bắn lên, ánh sáng trắng quét ngang mặt cầu, anh lập tức nằm ép xuống mặt đất, nín thở. Khi ánh sáng tắt, anh lại bò dậy, tiếp tục công việc dang dở.

Có lúc, dòng nước dưới chân chảy xiết, những mảnh gỗ trôi va vào nhau kêu cộc cộc. Tay anh rớm máu vì dằm gỗ, lưng áo ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Nhưng anh không dừng lại. Không có ai để thay, không có ai để gọi. Chỉ có cây cầu và quãng đường phía trước.

Gần sáng, khi sương bắt đầu phủ nhẹ trên mặt suối, cây cầu đã được nối lại — không hoàn chỉnh, không chắc chắn, nhưng đủ để đi qua.

Đúng lúc đó, tiếng động cơ từ xa vọng lại. Một đoàn xe vận tải tiến đến. Người lái xe đầu tiên dừng lại một nhịp, nhìn cây cầu chắp vá trong ánh sáng mờ, rồi quyết định cho xe vượt qua. Từng chiếc một lăn bánh, chậm rãi, nặng nề. Cây cầu rung lên theo từng bánh xe, nhưng vẫn đứng vững.

Khi chiếc xe cuối cùng qua hết, Lâm mới ngồi xuống bên mép cầu. Anh không vẫy tay, cũng không gọi ai. Đoàn xe đi rồi, để lại phía sau tiếng động cơ xa dần trong sương sớm.

Nhiều năm sau, một người lái xe trong đoàn hôm đó kể lại rằng họ không hề biết ai đã giữ cây cầu suốt đêm. Không có tên, không có dấu vết. Chỉ biết rằng nếu đêm đó cây cầu không còn… họ đã không thể đi tiếp, và có thể nhiều nơi phía trước đã phải trả giá.

Còn người lính trẻ năm ấy — anh chỉ làm một việc rất giản dị: ở lại, và giữ cho con đường không bị đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn