Cựu chiến binh

Người lính giữ cầu Hiền Lương

Trong những năm đất nước bị chia cắt bởi vĩ tuyến 17, vùng đất Quảng Trị trở thành biểu tượng của nỗi đau chia cắt và khát vọng thống nhất. Nơi ấy có Cầu Hiền Lương, cây cầu bắc qua Sông Bến Hải, từng là ranh giới tạm thời giữa hai miền suốt nhiều năm. Những năm 1960, tại bờ bắc của cầu Hiền Lương có một người lính trẻ làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ khu vực giới tuyến. Anh tên là Lê Văn Hùng, quê ở một làng nhỏ ven biển Quảng Trị. Sau khi nhập ngũ, anh được phân công về đơn vị bảo vệ giới tuyế

Quảng Trị05/03/2026Trương Quang Ngọc (Đoàn Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm đất nước bị chia cắt bởi vĩ tuyến 17, vùng đất Quảng Trị trở thành biểu tượng của nỗi đau chia cắt và khát vọng thống nhất. Nơi ấy có Cầu Hiền Lương, cây cầu bắc qua Sông Bến Hải, từng là ranh giới tạm thời giữa hai miền suốt nhiều năm.

Những năm 1960, tại bờ bắc của cầu Hiền Lương có một người lính trẻ làm nhiệm vụ canh gác và bảo vệ khu vực giới tuyến. Anh tên là Lê Văn Hùng, quê ở một làng nhỏ ven biển Quảng Trị. Sau khi nhập ngũ, anh được phân công về đơn vị bảo vệ giới tuyến.

Nhiệm vụ của anh và đồng đội không phải lúc nào cũng là chiến đấu trực tiếp, nhưng lại vô cùng căng thẳng. Họ phải ngày đêm tuần tra, quan sát tình hình bên kia sông, đồng thời bảo vệ các công trình và hệ thống loa tuyên truyền ở khu vực cầu.

Nhiều buổi chiều, đứng gác trên bờ sông, Hùng nhìn sang phía bên kia. Chỉ cách vài chục mét nước, nhưng đó là hai thế giới khác nhau. Thỉnh thoảng anh thấy người dân phía nam đứng bên bờ nhìn sang, có người còn vẫy tay.

Đồng đội thường nói vui:
“Khoảng cách chỉ một con sông, mà xa như cả đất nước.”

Những năm chiến tranh ác liệt, khu vực cầu Hiền Lương thường xuyên bị pháo kích. Có lần bom rơi gần trạm gác, đất đá văng khắp nơi. Sau trận bom, Hùng cùng đồng đội lập tức kiểm tra lại cầu, dựng lại cột cờ và tiếp tục ca trực như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều khiến anh tự hào nhất là lá cờ đỏ sao vàng trên cột cờ phía bắc cầu. Mỗi sáng, khi làm lễ chào cờ, anh luôn nhìn lá cờ bay trên nền trời và nghĩ đến ngày đất nước sẽ không còn chia cắt.

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, Hùng trở lại cầu Hiền Lương lần nữa. Lúc này, cây cầu không còn là ranh giới mà trở thành biểu tượng của hòa bình và đoàn tụ.

Ông đứng lặng một lúc lâu trên cây cầu cũ, nơi mình từng gác suốt nhiều năm tuổi trẻ. Dòng sông Bến Hải vẫn chảy hiền hòa như ngày nào, nhưng đất nước thì đã khác.

Câu chuyện của người lính gác cầu Hiền Lương là câu chuyện của hàng ngàn con người thầm lặng nơi giới tuyến. Họ không chỉ canh giữ một cây cầu, mà còn gìn giữ niềm tin vào ngày thống nhất của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ cầu Hiền Lương | Câu chuyện thời hoa lửa