Người lính giữ cầu phao
Trong những năm chiến đấu tại chiến trường Quảng Bình, ông Lê Ngọc Sơn cùng đơn vị được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa cầu phao phục vụ vận chuyển quân sự. Giữa mưa bom và dòng nước lũ dữ dội, những người lính trẻ vẫn kiên cường giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn. Một đêm cứu cầu trong lũ lớn là ký ức ông nhớ mãi không quên.
Những năm đầu thập niên 1970, chiến trường miền Trung luôn là nơi hứng chịu những trận đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Ông Lê Ngọc Sơn khi ấy thuộc tổ công binh của Trung đoàn 762, làm nhiệm vụ bảo vệ cầu phao trên tuyến vận tải qua sông Gianh, Quảng Bình.
Ông kể:
“Cầu phao hồi đó quan trọng lắm. Xe chở hàng vào Nam đều phải qua đây. Địch biết nên đánh suốt ngày đêm.”
Ban ngày máy bay trinh sát quần thảo trên đầu, đêm đến pháo sáng rực trắng cả khúc sông. Anh em công binh thường phải tranh thủ sửa cầu lúc gần sáng.
Một đêm mưa lớn năm 1972, nước sông dâng cao cuốn mạnh vào hệ thống cầu phao. Đúng lúc ấy, máy bay địch lại xuất hiện ném bom xuống khu vực bến vượt.
Một đoạn cầu bị đứt neo, trôi dần ra giữa dòng nước xiết. Nếu không giữ lại kịp thời, cả tuyến vận tải sẽ bị chia cắt.
Ông Sơn cùng vài đồng đội lập tức lao xuống dòng nước lạnh buốt. Họ buộc dây thừng vào người rồi bơi ra kéo từng đoạn cầu trở lại.
Ông nhớ lại:
“Nước cuốn mạnh đến mức tưởng không bám nổi. Nhưng nghĩ đến hàng nghìn chiến sĩ ngoài mặt trận đang chờ tiếp tế nên ai cũng cố.”
Sau gần ba giờ vật lộn giữa mưa lũ và bom đạn, cây cầu được nối lại an toàn. Đến sáng, đoàn xe quân sự tiếp tục vượt sông như chưa từng có trận bom nào xảy ra.
Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, ông Sơn thường cười hiền:
“Ngày đó tuổi trẻ chẳng biết sợ là gì.”
Câu chuyện 12: Tiếng kèn báo động trong đêm
Phần 1: Mô tả ngắn gọn
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại chiến trường Hà Tĩnh, ông Lê Ngọc Sơn từng nhiều lần tham gia trực chiến phòng không bảo vệ kho quân sự. Một đêm còi báo động vang lên giữa mưa rét đã trở thành ký ức đặc biệt đối với ông và đồng đội. Đó là đêm mà tinh thần quả cảm của người lính được thể hiện rõ nhất.
Phần 2: Câu chuyện
Ông Sơn bảo rằng người lính thời chiến quen với tiếng còi báo động như quen với nhịp thở hằng ngày.
Năm 1971, đơn vị ông đóng quân gần khu vực Đức Thọ, Hà Tĩnh. Nhiệm vụ của ông là tham gia tổ trực chiến bảo vệ kho quân sự và hỗ trợ lực lượng phòng không địa phương.
Một đêm cuối đông, trời mưa phùn lạnh buốt. Khi mọi người vừa chợp mắt thì còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay địch đang lao vào khu vực kho hàng.
Ông kể:
“Nghe còi là anh em bật dậy ngay. Không ai kịp mặc đủ áo quần, cứ thế ôm súng chạy ra trận địa.”
Tiếng súng phòng không vang rền cả một góc trời. Pháo sáng từ máy bay địch thả xuống làm cánh đồng sáng trắng như ban ngày.
Trong lúc chiến đấu, một hầm chứa đạn gần đó bất ngờ bốc cháy. Nếu lửa lan rộng sẽ vô cùng nguy hiểm.
Ông Sơn cùng hai đồng đội lập tức lao tới dập lửa. Đất bùn hòa với nước mưa phủ kín cả người nhưng không ai dừng lại.
Ông nhớ rõ lời người chỉ huy hôm ấy:
“Kho còn thì trận địa còn, bằng mọi giá phải giữ!”
Sau hơn một giờ chiến đấu căng thẳng, đám cháy được khống chế. Kho quân sự an toàn, còn đơn vị của ông được biểu dương ngay sáng hôm sau.
Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng còi tàu vang giữa đêm, ông vẫn nhớ về những năm tháng trực chiến giữa thời hoa lửa.



