Người lính giữ cây bút máy giữa chiến trường Thành cổ
Câu chuyện kể về người lính trẻ mang theo cây bút máy của cha vào chiến trường và dùng nó để viết thay những lá thư cuối cùng cho đồng đội.
Trước ngày nhập ngũ năm 1972, cha ông Phạm Xuân Hải – một thầy giáo làng – trao cho con trai cây bút máy đã dùng nhiều năm và nói: “Nếu còn thời gian, hãy viết thật nhiều điều tốt đẹp.”
Ông Hải mang cây bút theo vào chiến trường Quảng Trị. Trong đơn vị, ông là người viết chữ đẹp nên thường giúp đồng đội viết thư về gia đình.
Có người nhờ ông viết thư cho mẹ vì không biết chữ. Có người nhờ viết thư cho người yêu vì quá ngại bày tỏ cảm xúc.
Ông nói nhiều lá thư rất ngắn, chỉ vài dòng báo bình an nhưng chứa đựng cả nỗi nhớ quê nhà.
Trong một trận chiến tại Thành cổ, đơn vị ông thương vong nặng. Một đồng đội bị thương rất nặng biết mình khó qua khỏi đã nhờ ông viết giúp lá thư cuối cùng gửi về cho vợ đang mang thai.
Người lính ấy đọc từng câu chậm rãi trong tiếng pháo nổ:
“Nếu con sinh ra, hãy nói với con rằng cha rất yêu con…”
Tay ông Hải run đến mức mực nhòe trên giấy.
Người đồng đội hy sinh ngay sau khi lá thư hoàn thành.
Sau chiến tranh, ông đích thân mang lá thư ấy đến gia đình người đồng đội.
Đứa bé trong bụng mẹ ngày ấy đã trưởng thành và ôm ông khóc.
Cây bút máy giờ không còn viết được nữa nhưng ông vẫn giữ cẩn thận.
Ông nói đó là cây bút đã ghi lại những lời yêu thương cuối cùng của một thế hệ.



