Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮ CÂY CẦU

Đây là câu chuyện về ông Nguyễn Văn Phúc, một cựu chiến binh đã từng chiến đấu bảo vệ cây cầu chiến lược nối liền các tuyến vận chuyển quân và hàng hóa trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Sau chiến tranh, ông vẫn tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng những việc làm bình dị nhưng đầy ý nghĩa.

Đồng Nai09/06/2026Nguyễn Thành Hưng (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều bên dòng sông quê, ông Nguyễn Văn Phúc lặng lẽ đứng nhìn cây cầu bê tông mới được xây dựng khang trang.

Ít ai biết rằng hơn nửa thế kỷ trước, nơi đây từng là một chiến trường khốc liệt.

Năm 1974, khi mới hai mươi mốt tuổi, ông Phúc là chiến sĩ của một đơn vị bộ đội hoạt động tại miền Đông Nam Bộ.

Nhiệm vụ của đơn vị là bảo vệ một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con sông, nơi các đoàn quân và xe vận tải thường xuyên đi qua để tiếp tế cho chiến trường.

Ông kể:

"Ngày ấy cây cầu nhỏ lắm, nhưng lại có ý nghĩa rất lớn. Nếu cây cầu bị phá hủy, việc vận chuyển sẽ gặp vô vàn khó khăn."

Địch hiểu rõ điều đó nên thường xuyên đánh phá khu vực này.

Ban ngày bom đạn dội xuống.

Ban đêm bộ đội và dân công lại cùng nhau sửa chữa những phần bị hư hỏng.

Có những đêm mưa tầm tã.

Nước sông dâng cao.

Mọi người vẫn lội nước để gia cố từng cột cầu.

Một lần, sau trận đánh dữ dội, nhiều thanh cầu bị hư hỏng nặng.

Trong khi đơn vị đang khẩn trương sửa chữa, một tốp máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Tiếng còi báo động vang lên.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Nhưng ông Phúc nhận thấy một số vật liệu sửa chữa quan trọng vẫn còn nằm giữa cầu.

Nếu bị đánh trúng, việc khôi phục cây cầu sẽ mất rất nhiều thời gian.

Không chút do dự, ông lao ra thu gom số vật liệu ấy đưa vào nơi an toàn.

Đợt oanh kích kết thúc.

Nhờ giữ được vật tư, đơn vị đã nhanh chóng sửa xong cây cầu ngay trong đêm.

Sáng hôm sau, đoàn xe tiếp tế vẫn kịp vượt sông an toàn.

Nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau qua cầu, ông Phúc và đồng đội quên hết mệt nhọc.

Họ hiểu rằng mỗi chuyến xe đi qua là thêm một phần sức mạnh gửi đến tiền tuyến.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương.

Từ người lính chiến trường, ông trở thành một cán bộ địa phương.

Suốt nhiều năm, ông tích cực tham gia các hoạt động xã hội, giúp đỡ gia đình chính sách và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Mỗi lần được mời nói chuyện với học sinh, ông thường kể về cây cầu năm xưa.

Ông nói:

"Cây cầu ấy không chỉ nối hai bờ sông mà còn nối những trái tim yêu nước. Nó được giữ vững bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và cả sự hy sinh của biết bao người."

Hôm nay, cây cầu gỗ năm nào không còn nữa.

Thay vào đó là cây cầu mới vững chãi giữa nhịp sống thanh bình.

Nhưng trong ký ức của người cựu chiến binh, cây cầu năm ấy vẫn còn nguyên vẹn như một biểu tượng của ý chí, lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn