NGƯỜI LÍNH GIỮ CÂY CẦU ĐÊM GIAO THỪA
Giao thừa năm 1972. Trên chiến trường miền Trung, dòng sông vẫn chảy xiết giữa đêm bom đạn. Cây cầu gỗ – tuyến vận tải duy nhất nối hậu phương với tiền tuyến – đã bị bom đánh sập nhiều nhịp.
Đơn vị công binh nhận nhiệm vụ dựng cầu tạm trong đêm để xe chở đạn kịp giờ xuất phát.
Trong tổ có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Triều, 20 tuổi, mới nhập ngũ 3 tháng. Anh là thợ mộc giỏi nhất làng, nên được phân công làm tổ trưởng chốt cầu.
Gió lạnh cắt da, pháo sáng rơi trắng cả mặt sông. Nước phản chiếu ánh đỏ như máu. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Anh em bắc được một đoạn cầu thì bom nổ gần, Triều bị sức ép hất văng xuống mé nước. Mọi người định kéo anh lên, nhưng Triều vùng dậy hét to:
· Không bỏ! Làm nhanh! Không kịp giao thừa xe không qua được!
Lại bắc, lại ghép, lại nối từng tấm ván.
Đồng hồ chỉ gần 23 giờ, công việc gần xong thì tiếng động cơ phản lực vang lại. Bom rơi trúng khoang giữa cầu. Ván cong vẹo, cọc nghiêng bật khỏi đáy sông.
Triều lao đến, ôm lấy cọc chống, dùng dây thừng buộc chặt vào lưng mình giữ cho nhịp cầu khỏi sập. Đồng đội chạy lại giúp, nhưng anh gạt tay:
· Cứ đóng ván! Nếu tao buông… cầu gãy!
Một cơn gió lớn thổi qua, sóng đánh mạnh. Cọc cầu rung chuyển dữ dội, kéo căng sợi dây sau lưng Triều như muốn xé rách thịt da.
Anh đau, người run lên, nhưng đôi mắt vẫn nhìn đồng đội, ra hiệu tiếp tục.
Đến đúng giao thừa, chiếc xe đầu tiên chở đạn pháo chạy qua. Bánh xe nghiến lên cầu vang ầm ầm, cầu rung bần bật nhưng không đổ.
Khi xe cuối cùng sang bờ bên kia an toàn, anh em chạy đến cởi dây thì Triều chỉ kịp mỉm cười, buông lỏng cánh tay và ngã xuống.
Sợi dây thừng đã siết sâu vào thịt từ khi nào, máu chảy dọc tấm ván gỗ. Anh đã giữ cầu bằng chính thân mình.
Đơn vị lặng đi. Không tiếng khóc, chỉ tiếng sông ầm ào như lời tiễn biệt.
Từ ấy, người ta gọi cây cầu ấy là:
“Cầu Giao Thừa – nơi người lính giữ lời hẹn với Tổ quốc bằng mạng sống của mình.”


