Bài viết

“Người lính giữ cây đàn giữa Thành cổ”

Câu chuyện về một người lính trẻ mang theo cây đàn guitar trong những ngày chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972, được đồng đội nhắc lại như một ký ức rất đặc biệt giữa khói lửa chiến tranh.

Đắk Lắk10/05/2026Lê Minh Tâm (Nguyễn Viết Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Hữu Thành từng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Ông kể rằng trong đơn vị có một chiến sĩ tên Trần Minh Quang, quê Đà Nẵng, trước khi nhập ngũ từng học nhạc. Trong ba lô của Quang luôn có một cây guitar nhỏ đã cũ. Giữa những ngày chiến đấu căng thẳng, cứ khi nào có vài phút yên tiếng pháo, Quang lại lấy đàn ra gảy vài khúc nhạc quen thuộc. Ông Thành nhớ có một buổi tối hiếm hoi trời lặng tiếng bom. Cả đơn vị trú trong đoạn giao thông hào ngập nước sau trận mưa lớn. Quang ngồi tựa vào vách đất, cây đàn đặt trên đầu gối, rồi khẽ chơi một bản nhạc quê hương. “Lúc ấy không ai nói gì. Chỉ nghe tiếng đàn rất nhỏ giữa Thành cổ đầy khói súng.” Ông Thành kể rằng nhiều người lính trẻ hôm đó đã lặng lẽ khóc, vì tiếng đàn khiến họ nhớ nhà, nhớ gia đình và nhớ cuộc sống bình yên trước chiến tranh. Ít ngày sau, trong một trận pháo kích dữ dội, Quang hy sinh khi đang chuyển thương cho đồng đội. Sau chiến tranh, một người trong đơn vị đã mang cây đàn còn sót lại về trao cho gia đình anh ở Đà Nẵng. Nhiều năm sau, mỗi lần gặp nhau, những cựu binh Thành cổ vẫn nhắc về người lính trẻ và cây đàn guitar cũ giữa những ngày khốc liệt nhất. Ông Thành nói: “Giữa chiến tranh, tiếng đàn ấy nhắc chúng tôi nhớ rằng mình vẫn là những con người biết yêu quê hương và chờ ngày hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn