Cựu chiến binh

Người lính giữ chiếc bút chì bên chiến hào

Khánh Hòa18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những năm tháng chiến tranh đầy gian khó, có một người lính trẻ tên Võ Thành Nam.

Nam sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề thủ công.

Cha anh làm nghề mộc.

Mẹ anh thường may vá quần áo cho người dân trong làng.

Từ nhỏ, Nam đã quen với việc tạo ra những thứ hữu ích bằng đôi tay của mình.

Anh thích vẽ.

Không phải những bức tranh cầu kỳ.

Chỉ là những hình ảnh rất bình thường trong cuộc sống.

Một mái nhà.

Một hàng cây.

Một con đường làng.

Một gương mặt thân quen.

Nam từng nói với bạn bè rằng sau này anh muốn trở thành người vẽ lại những câu chuyện của quê hương.

Nhưng chiến tranh đã khiến nhiều ước mơ phải thay đổi.

Ngày lên đường nhập ngũ, Nam mang theo một cuốn sổ nhỏ và vài cây bút chì.

Người mẹ nhìn thấy thì hỏi:

"Ra chiến trường rồi còn mang theo những thứ này làm gì?"

Nam cười:

"Con muốn ghi lại những điều con nhìn thấy."

Ở đơn vị, Nam được phân công làm nhiệm vụ chiến đấu.

Bên cạnh đó, anh thường giúp ghi chép sơ đồ, đánh dấu vị trí và lưu lại những thông tin cần thiết cho đơn vị.

Khả năng quan sát và sự cẩn thận khi vẽ giúp anh hoàn thành tốt công việc.

Đồng đội thường nói vui:

"Cậu đi lính mà lúc nào cũng có bút trong tay."

Nam cười:

"Một cây bút cũng có thể giúp ích mà."

Anh không xem việc vẽ và ghi chép là điều gì đặc biệt.

Đối với anh, đó chỉ là cách để phục vụ mọi người.

Trong những lúc nghỉ ngơi, Nam thường ngồi bên chiến hào, dùng bút chì vẽ lại những hình ảnh xung quanh.

Anh vẽ người đồng đội đang lau súng.

Vẽ những bữa cơm đơn giản.

Vẽ những khoảnh khắc mọi người cười nói sau một ngày dài.

Một người bạn từng hỏi:

"Sao cậu không vẽ những cảnh chiến đấu?"

Nam trả lời:

"Vì tôi muốn nhớ chúng ta đã từng sống như thế nào."

Câu nói ấy khiến nhiều người suy nghĩ.

Bởi giữa chiến tranh, điều đáng nhớ không chỉ là những trận đánh.

Mà còn là những con người đã cùng nhau đi qua những ngày khó khăn.

Nam thường gửi những bức vẽ nhỏ về gia đình.

Anh không có nhiều lời để kể.

Nhưng qua từng nét chì, người thân có thể hình dung được cuộc sống của anh nơi xa.

Mẹ anh từng nói:

"Nhìn những bức tranh con vẽ, mẹ thấy con vẫn đang ở gần nhà."

Những bức vẽ ấy trở thành niềm an ủi lớn đối với gia đình.

Trong đơn vị, Nam là người sống giản dị.

Anh thường giúp những chiến sĩ trẻ học cách quan sát địa hình.

Chỉ cho họ cách ghi nhớ những điểm quan trọng.

Anh luôn nhắc:

"Việc nhỏ làm cẩn thận thì việc lớn mới thành công."

Đó cũng là nguyên tắc sống của anh.

Những năm tháng chiến tranh tiếp tục trôi qua.

Cuốn sổ của Nam ngày càng dày hơn.

Trong đó có những nét vẽ về đồng đội.

Có những dòng ghi chú về những nơi anh từng đi qua.

Có cả những dự định cho ngày hòa bình.

Nam từng viết:

"Khi trở về, mình sẽ vẽ lại quê hương trong những ngày yên bình."

Đó là điều anh luôn mong muốn.

Anh muốn được nhìn thấy những con đường không còn khói lửa.

Muốn được vẽ những nụ cười thay vì những khuôn mặt lo lắng.

Nhưng chiến tranh đã không cho anh cơ hội ấy.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Võ Thành Nam đã hy sinh.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ cùng những cây bút chì bên cạnh anh.

Những trang giấy cuối cùng vẫn còn dang dở.

Có những bức vẽ chưa hoàn thành.

Có những câu chuyện chưa kịp viết tiếp.

Sau ngày hòa bình, gia đình Nam giữ lại cuốn sổ ấy như một báu vật.

Mỗi trang giấy là một phần ký ức về người con trai đã từng sống, chiến đấu và yêu thương cuộc đời.

Những người đồng đội cũ khi nhìn lại những bức vẽ của Nam đều xúc động.

Họ nhận ra rằng anh không chỉ ghi lại hình ảnh.

Anh đã giữ lại linh hồn của một thời đã qua.

Chiến tranh rồi sẽ lùi xa.

Những chiến hào năm xưa có thể phủ đầy cỏ xanh.

Nhưng những nét chì trong cuốn sổ nhỏ vẫn kể lại câu chuyện về một thế hệ trẻ đã sống hết mình.

Võ Thành Nam là người lính mang theo cây bút giữa chiến trường.

Anh không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.

Anh còn giữ lại ký ức bằng những nét vẽ giản dị.

Một người ghi chép tuổi trẻ của mình trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn