Người lính giữ chiếc đèn pin trong lòng địa đạo Củ Chi (1)
Năm 1969, địa đạo Củ Chi liên tục bị đối phương càn quét bằng bom và xe ủi. Ông Nguyễn Thành Long khi ấy là du kích địa phương, thông thuộc từng nhánh địa đạo như lòng bàn tay.
Trước ngày tham gia lực lượng, cha ông – một người thợ sửa xe – đưa cho con chiếc đèn pin nhỏ đã dùng nhiều năm. Ông dặn: “Trong bóng tối, chỉ cần còn ánh sáng là còn hy vọng.”
Ông luôn mang chiếc đèn pin bên người mỗi lần xuống địa đạo.
Một buổi sáng, khu địa đạo nơi đơn vị trú ẩn bị bom đánh sập nhiều đoạn. Khói và đất đá tràn xuống khiến hàng chục người bị mắc kẹt, trong đó có nhiều thương binh.
Không khí trong hầm ngày càng cạn.
Ông Long dùng chiếc đèn pin duy nhất dẫn một nhóm du kích đào lối thoát.
Nhiều lần đèn chập chờn vì pin yếu.
Khi phát hiện một nhánh hầm bị nước tràn vào, ông quyết định bò qua đoạn hẹp nguy hiểm nhất để tìm đường mới.
Sau nhiều giờ, ông tìm được lối thoát lên một bụi tre cách đó gần một cây số.
Toàn bộ thương binh được đưa ra ngoài an toàn.
Khi người cuối cùng rời khỏi địa đạo, chiếc đèn pin tắt hẳn.
Sau chiến tranh, ông thay pin mới nhưng không dùng nữa.
Ông nói chiếc đèn ấy đã hoàn thành nhiệm vụ lớn nhất đời nó — mang ánh sáng cho những người đang đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết.



