Bài viết

Người lính giữ chiếc khăn tay thêu dở

Lào Cai13/05/2026Tuổi trẻ Bảo Thắng (Tuổi trẻ Bảo Thắng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của tôi suốt những năm chiến tranh luôn có một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả vàng theo thời gian. Chiếc khăn ấy không đặc biệt gì. Nó không phải vật quý. Cũng chẳng đáng giá bao nhiêu. Nhưng với tôi, đó là thứ không bao giờ có thể thay thế. Ngày lên đường nhập ngũ, người yêu tôi đưa chiếc khăn ấy cho tôi bên bờ đê đầu làng. Chiều hôm đó trời đầy gió. Cánh đồng lúa đang thì con gái xanh rì kéo dài tận chân trời. Cô ấy ngồi bên cạnh tôi rất lâu mà không nói gì. Đến lúc gần chia tay mới lấy trong túi áo ra chiếc khăn nhỏ. Một góc khăn còn thêu dang dở hai chữ “Bình y…” Chưa kịp thêu hết chữ “Bình yên”. Cô cười buồn: “Em chưa làm xong.” Tôi cầm chiếc khăn mà lòng nghẹn lại. Rồi cô nói rất nhỏ: “Anh giữ nhé… nhớ phải về.” Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Chỉ một lời hẹn đơn giản cũng đủ để mang theo suốt cả tuổi xuân. Tôi gấp chiếc khăn cẩn thận bỏ vào túi áo ngực. Từ đó nó theo tôi khắp chiến trường Quảng Trị. Có những ngày hành quân liên tục dưới mưa bom. Quần áo ướt sũng. Đất đỏ bám kín người. Vậy mà đêm xuống, trước khi ngủ tôi vẫn lấy chiếc khăn ra xem còn nguyên không. Đồng đội nhiều lần trêu: “Giữ như báu vật thế.” Tôi chỉ cười. Họ đâu hiểu rằng giữa chiến tranh, người lính sống bằng những điều rất nhỏ bé. Một lá thư. Một tấm ảnh. Hay một chiếc khăn tay thêu dở. Có lần đơn vị trú quân trong căn hầm đất gần Thành cổ. Ngoài kia pháo nổ rung trời. Một cậu lính trẻ ngồi cạnh tôi hỏi: “Anh Hiền này, anh có sợ chết không?” Tôi im lặng rất lâu rồi đáp: “Sợ chứ.” Cậu ngạc nhiên: “Em tưởng anh gan lắm.” Tôi lấy chiếc khăn trong túi ra nhìn rồi khẽ nói: “Người còn có thứ để nhớ thì ai cũng sợ.” Đêm ấy tôi thức gần như trắng. Trong tiếng pháo dội liên hồi ngoài xa, tôi cứ nghĩ mãi về con đê làng hôm chia tay năm ấy. Nghĩ về lời hứa “phải trở về”. Chiến tranh làm con người ta hiểu rõ giá trị của bình yên hơn bất cứ điều gì. Có một lần rất nguy hiểm. Đơn vị tôi bị pháo kích bất ngờ lúc đang hành quân. Tất cả lao xuống giao thông hào. Đất đá đổ xuống kín người. Khi trận pháo vừa dứt, tôi sờ tay lên ngực theo phản xạ đầu tiên. Chiếc khăn vẫn còn. Không hiểu sao lúc ấy tôi thở phào nhẹ nhõm như vừa giữ được cả quê hương của mình. Những năm sau đó, chiếc khăn dần cũ đi. Đường chỉ thêu bắt đầu xổ. Vết bùn chiến trường giặt mãi vẫn không sạch. Nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ bỏ nó đi. Ngày hòa bình trở về, tôi mang chiếc khăn ấy về gặp lại người con gái năm xưa. Khi nhìn thấy nó, cô lặng người rất lâu. Rồi khẽ cầm lên vuốt nhẹ góc khăn thêu dở. Tôi cười: “Em còn nợ anh chữ cuối.” Cô bật khóc. Còn tôi thì quay mặt nhìn ra ngoài sân vì sợ mình cũng không kìm được nước mắt. Sau này chúng tôi thành vợ chồng. Có lần dọn nhà, bà ấy hỏi: “Hay bỏ chiếc khăn cũ này đi nhé?” Tôi vội lắc đầu. Rồi cẩn thận gấp lại như ngày còn ở chiến trường. Bởi tôi hiểu, chiếc khăn ấy không chỉ là kỷ vật tình yêu. Nó là lời hẹn của tuổi trẻ. Là niềm hy vọng đã giúp một người lính đi qua chiến tranh và trở về giữa những năm tháng hoa lửa dữ dội nhất của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn