Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Lính Giữ Chốt

Câu chuyện được ông Trần Văn Đức kể lại trong buổi gặp mặt cựu chiến binh địa phương. Đây là ký ức về những ngày chiến đấu bảo vệ chốt nơi tuyến đầu biên giới, khi quân dân miền Tây vừa chiến đấu vừa bảo vệ người dân khỏi những cuộc tấn công bất ngờ.

An Giang22/05/2026Đoàn xã Thoại Sơn (Đoàn xã Thoại Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1978, tình hình vùng biên giới Tây Nam vô cùng căng thẳng. Những tiếng súng vang lên gần như mỗi đêm khiến nhiều người dân phải sơ tán khỏi làng quê.

Khi ấy, ông Đức thuộc đơn vị bộ đội địa phương làm nhiệm vụ giữ một chốt nhỏ gần cánh đồng biên giới.

Cuộc sống nơi chốt chiến đấu rất thiếu thốn. Ban ngày mọi người tranh thủ đào công sự, ban đêm thay phiên nhau canh gác vì địch có thể tấn công bất cứ lúc nào.

Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Thạch – tiểu đội trưởng gan dạ và luôn quan tâm đồng đội. Mỗi lần hành quân hay chiến đấu, anh luôn là người đi đầu.

Một đêm cuối mùa khô, đơn vị nhận tin có một nhóm dân đang bị kẹt gần khu vực giao tranh và cần được đưa về nơi an toàn.

Anh Thạch lập tức dẫn một tổ chiến sĩ ra hỗ trợ bà con sơ tán. Trời tối đen, chỉ có ánh pháo sáng chớp lên từng lúc ngoài cánh đồng.

Khi đoàn người gần về đến chốt, tiếng súng bất ngờ vang lên dữ dội từ phía sau. Một toán địch đang áp sát khu vực sơ tán.

Biết nếu địch tràn lên thì người dân sẽ gặp nguy hiểm, anh Thạch quyết định ở lại cùng vài chiến sĩ chặn địch để bảo vệ đoàn người tiếp tục di chuyển.

Ông Đức xúc động kể:

“Anh Thạch nói còn dân phía sau thì mình còn phải giữ chốt.”

Trận đấu súng kéo dài giữa màn đêm và khói lửa. Đạn bay cắt ngang cánh đồng, tiếng hô của đồng đội vang lên liên tục.

Nhờ sự chiến đấu kiên cường của anh Thạch và đồng đội, đoàn dân cuối cùng cũng về đến nơi an toàn.

Nhưng khi trời gần sáng, anh Thạch đã hy sinh ngay tại vị trí chiến đấu bên bờ công sự.

Sau khi Chế độ Khmer Đỏ sụp đổ, người dân trong vùng vẫn nhắc về người tiểu đội trưởng đã ngã xuống để bảo vệ bà con trong những ngày chiến tranh biên giới ác liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn