Người lính giữ chốt 685
Mùa đông năm 1984, mây mù phủ kín những dãy núi đá ở Vị Xuyên. Trên cao điểm 685 – nơi sau này được gọi là "lò vôi thế kỷ" – những người lính ngày đêm bám trụ giữa mưa pháo và giá rét. Đây là một trong những điểm chiến đấu ác liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, nơi mỗi mét đất đều phải đánh đổi bằng máu của biết bao chiến sĩ.
Chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lâm (Sinh năm 1964, nhập ngũ năm 1985, hiện nay là CCB thôn Tân An, xã Hùng An), mới ngoài hai mươi tuổi, cùng đồng đội thuộc đơn vị chủ lực được giao nhiệm vụ giữ chốt. Hầm trú ẩn chỉ là những khe đá phủ bao cát. Ban ngày, pháo địch dội xuống liên tục khiến mặt núi rung chuyển. Ban đêm, anh em tranh thủ gia cố công sự, tiếp tế đạn dược và đào thêm giao thông hào.
Lương thực mỗi người chỉ vài nắm cơm vắt và ít lương khô. Nước uống phải hứng từ những vũng nước mưa đọng trên đá. Có ngày, pháo bắn dày đặc đến mức không ai dám ngẩng đầu khỏi miệng hầm.
Một buổi sáng, sau hàng giờ pháo kích dữ dội, bộ binh đối phương bắt đầu tiến lên sườn núi. Khói bụi mịt mù, tiếng hô xung phong hòa lẫn tiếng súng. Lâm bình tĩnh cùng đồng đội chờ địch đến gần mới đồng loạt nổ súng.
Trận đánh kéo dài nhiều giờ. Đồng đội bên cạnh anh lần lượt bị thương rồi hy sinh. Bản thân Lâm cũng bị mảnh pháo sượt qua vai, máu thấm đỏ áo, nhưng anh vẫn siết chặt khẩu súng, tiếp tục chiến đấu.
Đạn dần cạn. Anh bò sang vị trí của người đồng đội đã ngã xuống để lấy thêm băng đạn. Trong khoảnh khắc ấy, anh chợt nhớ lời mẹ dặn trước ngày lên đường: "Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con sống xứng đáng với màu áo lính."
Chiều xuống, đợt tiến công cuối cùng bị đẩy lùi. Chốt 685 vẫn đứng vững. Nhưng quanh anh, nhiều người đã mãi mãi nằm lại trên những mỏm đá trắng.
Đêm ấy, những người còn sống lặng lẽ gom từng tấm tăng, từng chiếc ba lô để che cho đồng đội đã hy sinh. Không có tiếng khóc thành lời, chỉ có ánh đèn pin yếu ớt và lời hứa sẽ tiếp tục giữ chốt đến cùng.
Nhiều năm sau, khi trở lại chiến trường xưa, Lâm đứng lặng trước những triền núi đã phủ màu xanh. Gió vẫn thổi qua cao điểm 685 như ngày nào, nhưng tiếng pháo đã nhường chỗ cho tiếng chim rừng.
Ông cúi đầu thắp nén hương và thì thầm:
"Chúng tôi còn được trở về, còn các anh đã hóa thành đá núi biên cương. Chốt 685 hôm nay bình yên là nhờ sự hy sinh của những người lính năm ấy."


