Khác

Người lính giữ chốt 685 – Lời hứa chưa kịp gửi về quê

Lào Cai01/12/2025Cao Thị Phúc (chi đoàn trường TH và THCs Nậm Pung)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giữ chốt 685 – Lời hứa chưa kịp gửi về quê

Tháng 2 năm 1979, chiến tranh biên giới Việt – Trung bùng nổ. Ở mặt trận Lào Cai, có một chốt phòng ngự quan trọng mang số hiệu 685, nơi hàng trăm chiến sĩ trẻ tuổi bám trụ từng mét đất để ngăn bước tiến của quân xâm lược.

Trong số đó có anh Trần Văn Bình, mới 20 tuổi, quê ở Lào Cai. Anh nhập ngũ chưa lâu, nhưng luôn là người hăng hái nhất mỗi khi nhận nhiệm vụ tuần tra hay vận chuyển đạn dược lên điểm cao.

Buổi tối trước trận đánh ác liệt nhất, anh Bình ngồi cạnh bếp hoàng cầm, cầm lá thư dở dang gửi cho mẹ. Anh viết:
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Khi nào xong nhiệm vụ, con sẽ về giúp mẹ làm lại mái nhà. Mẹ đừng lo cho con…”

Nhưng anh chưa kịp viết hết. Khoảng 4 giờ sáng, pháo địch trút xuống dữ dội. Tiếng đất đá nổ tung, ánh sáng chớp lóa cả bầu trời rừng.

Chốt 685 bị bao vây. Đại đội nhận lệnh cố thủ đến viên đạn cuối cùng.

Anh Bình cùng đồng đội liên tục ném lựu đạn, bắn trả, giữ từng hốc đá, từng đoạn hào. Một đồng đội kể lại sau này:
“Nó bé người nhất đại đội mà xông pha nhất. Nhiều lúc tưởng như cả chốt sập xuống, nó vẫn lao lên nạp đạn cho anh em.”

Đến trưa, khi quân tiếp viện lên tới nơi, trận địa gần như bị cày nát. Anh Bình hy sinh khi đang cố gắng kéo một thương binh vào hầm trú ẩn. Bàn tay anh vẫn nắm chặt mảnh thư chưa kịp gửi về quê.

Sau giải phóng biên giới, đồng đội tìm thấy lá thư, đất bụi lem nhem nhưng còn nguyên nét chữ. Lá thư được gửi về cho người mẹ già. Bà nghẹn ngào chỉ nói một câu:
“Nó hứa bao giờ cũng làm được. Chỉ tiếc lời hứa cuối cùng… nó chưa kịp về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn