Người lính giữ chốt 772 – ký ức Vị XUYÊN
Xuyên những năm 1984–1989” Địa điểm: Xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang Người kể: Ông Phạm Văn Thành – Cựu chiến binh Sư đoàn 356
--- Nội dung câu chuyện Tôi gặp ông Phạm Văn Thành, năm nay 62 tuổi, hiện sinh sống tại thôn Nậm Ngặt, xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên. Ông là cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên – nơi được gọi là “lò vôi thế kỷ” trong những năm 1984–1989. Ông Thành kể rằng năm 1985, khi mới 20 tuổi, ông được điều lên giữ chốt điểm cao 772, thuộc Sư đoàn 356 – đơn vị chủ lực chiến đấu ác liệt nhất ở Vị Xuyên lúc bấy giờ. Trong đơn vị ông có một người bạn rất thân tên Nguyễn Văn Hải, quê huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Anh Hải nhỏ tuổi hơn nhưng luôn lạc quan, hay kể chuyện để động viên đồng đội giữa những ngày mưa pháo. Một tối tháng 6/1985, pháo địch nã liên tục xuống điểm cao 772. Cả trung đội phải nằm ép trong công sự. Giữa lúc đó, anh Hải nghe tiếng kêu cứu của một thương binh bên hào trái. Anh hét lên: “Anh Thành ơi! Có thương binh mắc kẹt! Em ra kéo vào!” Không ai kịp ngăn lại. Trong mưa pháo, anh Hải lao ra, cõng thương binh quay lại được nửa đường thì một quả pháo từ trên sườn núi nổ ngay sát. Khi đồng đội tìm thấy, anh Hải vẫn ôm chặt chiếc mũ sắt của người thương binh. Anh Nguyễn Văn Hải hy sinh khi mới 19 tuổi. Đơn vị đã chôn cất anh ngay dưới chân điểm cao 772. Mãi đến năm 1993, hài cốt anh mới được quy tập đưa về quê. Kết thúc câu chuyện, ông Thành nói trong xúc động: “Nó bảo sau này sống thì hai đứa về xuôi thăm nhau… mà nó không kịp về nữa. Vị Xuyên là nơi nó nằm lại tuổi mười chín.”
--- Ý nghĩa giáo dục Câu chuyện của ông Phạm Văn Thành là minh chứng cho tinh thần: Dũng cảm Sẵn sàng hy sinh Tình đồng đội keo sơn Quyết tâm bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc Đó là bài học sâu sắc gửi đến thế hệ trẻ hôm nay: Hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu của biết bao người lính.



