. Người lính giữ chốt biên cương
Nguyễn Văn Hải nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi, mang theo lời dặn của mẹ trước lúc lên đường. Đơn vị anh đóng quân ở một điểm chốt hiểm yếu nơi biên cương. Những ngày tháng ấy, mưa rừng và bom đạn luôn rình rập. Một đêm, địch bất ngờ tấn công, hỏa lực dồn dập khiến nhiều đồng đội bị thương. Hải cùng vài chiến sĩ còn lại kiên cường giữ chốt. Dù bị thương ở vai, anh vẫn bám súng chiến đấu đến cùng. Khi viện binh đến, chốt vẫn đứng vững, nhưng Hải đã mãi nằm lại. Tên anh được khắc lên bia đá nơi đồn
Nguyễn Văn Hải nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi, mang theo lời dặn của mẹ trước lúc lên đường. Đơn vị anh đóng quân ở một điểm chốt hiểm yếu nơi biên cương. Những ngày tháng ấy, mưa rừng và bom đạn luôn rình rập.
Một đêm, địch bất ngờ tấn công, hỏa lực dồn dập khiến nhiều đồng đội bị thương. Hải cùng vài chiến sĩ còn lại kiên cường giữ chốt.
Dù bị thương ở vai, anh vẫn bám súng chiến đấu đến cùng.
Khi viện binh đến, chốt vẫn đứng vững, nhưng Hải đã mãi nằm lại.
Tên anh được khắc lên bia đá nơi đồn biên phòng.
“Biên cương còn vững, vì có những người đã hóa thành đất.”



