NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT CAO GIỮA BIÊN GIỚI LẠNH – TRẦN VĂN SƠN (1967, Hà Giang)
Tôi là Trần Văn Sơn, sinh năm 1967, người Hà Giang. Tôi nhập ngũ năm 1985, khi biên giới phía Bắc vẫn còn căng thẳng.
Tôi được phân về một chốt cao gần đường biên. Chốt nằm trên sườn núi đá, gió thổi mạnh quanh năm, mùa đông có lúc sương đóng thành băng trên áo.
Những ngày đầu lên chốt, tôi không quen với độ cao. Chỉ cần bước vài chục mét đã thấy hụt hơi. Nhưng điều khó nhất không phải là địa hình, mà là sự cô đơn kéo dài.
Có những đêm, cả chốt chỉ nghe tiếng gió và tiếng lá khô. Đồng đội ngồi cạnh nhau nhưng không ai nói nhiều. Vì nói nhiều sẽ khiến nhớ nhà nhiều hơn.
Một lần vào mùa đông, chốt bị áp lực kéo dài nhiều giờ. Chúng tôi phải giữ vị trí trong điều kiện lạnh cắt da, không được rời chỗ. Khi xong nhiệm vụ, tay chân ai cũng cứng lại.
Sau này trở về quê, tôi làm nông. Nhưng mỗi khi trời trở gió mạnh, tôi lại nhớ cảm giác đứng trên chốt cao năm nào – nơi con người nhỏ bé hơn cả núi rừng.



