Người lính giữ chốt cuối cùng (1)
Người lính giữ chốt cuối cùng
Trận địa nằm trên một ngọn đồi trọc, nơi mà mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi và máu của người lính. Trong một đợt tấn công dữ dội, đơn vị của anh Lâm được giao nhiệm vụ giữ chốt để bảo vệ tuyến phòng thủ. Địch liên tục dội bom và pháo, đất đá tung lên mù mịt. Nhiều đồng đội bị thương, có người đã hy sinh.
Khi lực lượng dần mỏng đi, cấp trên ra lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Nhưng cần có người ở lại giữ chốt thêm một thời gian để che chắn cho đồng đội rút an toàn. Lâm đã xung phong nhận nhiệm vụ đó. Anh hiểu rõ điều gì đang chờ mình, nhưng vẫn bình tĩnh ở lại.
Một mình giữa trận địa, anh chiến đấu kiên cường, từng viên đạn đều được sử dụng chính xác. Địch nhiều lần tràn lên nhưng đều bị đẩy lùi. Nhờ khoảng thời gian quý giá ấy, toàn bộ đơn vị đã rút lui an toàn. Khi viện binh quay lại, họ chỉ còn thấy anh nằm đó, tay vẫn giữ chặt khẩu súng.
Ngọn đồi ấy sau này được gọi bằng một cái tên giản dị: “Đồi người lính”. Không có bia đá lớn, nhưng câu chuyện về anh vẫn được truyền lại như biểu tượng của lòng dũng cảm.



