NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT CUỐI CÙNG: CÂU CHUYỆN VỀ TINH THẦN “CÒN NGƯỜI CÒN ĐẤT” TRONG NHỮNG GIỜ PHÚT SINH TỬ.
Đêm ấy, chiến trường chìm trong khói lửa. Đơn vị của Nam nhận lệnh rút lui để bảo toàn lực lượng. Nhưng có một vị trí không thể bỏ—chốt tiền tiêu, nơi nếu mất đi, cả tuyến phòng ngự sẽ bị xuyên thủng.
Nam xung phong ở lại.
“Còn người, còn đất,” anh nói ngắn gọn, như một lời thề.
Đồng đội rút đi trong im lặng. Khi bóng họ khuất dần sau màn đêm, Nam quay lại chiến hào, một mình giữa khoảng không mênh mông của tiếng bom rơi và pháo nổ. Mỗi tiếng động đều như xé toạc đất trời.
Anh kiểm tra lại khẩu súng, từng viên đạn, từng góc quan sát. Không còn ai bên cạnh, nhưng anh không hề thấy cô đơn. Trong đầu anh là hình ảnh quê nhà, là mẹ già, là con đường làng mỗi mùa lúa chín.
Rồi địch tràn lên.
Nam siết chặt tay súng. Anh bắn từng loạt đạn chính xác, giữ vững từng mét đất. Khói súng cay xè, đất đá văng tung tóe, nhưng anh vẫn đứng vững. Có lúc anh bị thương, máu thấm ướt áo, nhưng anh chỉ cắn răng, tiếp tục chiến đấu.
Thời gian trôi chậm như ngừng lại.
Khi trời gần sáng, tiếng súng dần thưa hơn. Địch không thể vượt qua chốt. Tuyến phòng ngự phía sau đã kịp củng cố.
Đồng đội quay lại.
Họ gọi tên Nam, nhưng không có tiếng trả lời.
Anh vẫn ở đó—tựa lưng vào thành chiến hào, tay vẫn giữ chặt khẩu súng, ánh mắt hướng về phía trước. Như thể anh vẫn đang canh giữ mảnh đất này.
Một người lính đã ở lại.
Nhưng nhờ anh, cả một tuyến đất được giữ vững.
Và lời thề năm ấy vẫn còn vang vọng:
“Còn người… còn đất.”



