Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT GIỮA BOM ĐẠN

Câu chuyện về người lính giữ chốt tiền tiêu suốt nhiều ngày đêm, chịu đựng bom phá, pháo kích liên tục để giữ vững tuyến phòng ngự.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữ chốt là một trong những nhiệm vụ căng thẳng và bền bỉ nhất của người lính. Không phải trận đánh nhanh, mà là chuỗi ngày chịu đựng bom đạn, đói khát và căng thẳng thần kinh. Ông Phạm Văn Hùng là người đã trải qua những ngày như thế.

Chốt của ông nằm trên một gò đất trống, ít cây che chắn. Địch biết rõ vị trí này, nên thường xuyên pháo kích, ném bom để bào mòn lực lượng. Mỗi ngày, chốt phải hứng chịu hàng chục đợt pháo. Đất đá sạt xuống hầm, phải liên tục đào lại.

Sinh hoạt tại chốt vô cùng thiếu thốn. Nước phải tiết kiệm từng ngụm. Lương thực chủ yếu là lương khô, cơm vắt. Ban ngày không dám nấu ăn vì sợ lộ khói. Ban đêm tranh thủ đun nước, nhưng nhiều khi chưa kịp đun xong đã phải dập bếp vì pháo tới.

Nguy hiểm nhất là bom đánh trực tiếp vào chốt. Có lần, một quả bom nổ ngay mép hầm, sức ép làm ông Hùng choáng váng. Khi tỉnh lại, tai ù đặc, miệng đầy đất. Nhưng việc đầu tiên ông làm là kiểm tra đồng đội và vũ khí. May mắn, hầm vẫn trụ được.

Địch nhiều lần tổ chức thăm dò, tiến sát chốt. Ông Hùng cùng đồng đội bám vị trí, không nổ súng sớm, chờ đến cự ly gần mới đánh. Mỗi đêm trôi qua là một lần thử thách ý chí. Có những lúc mệt đến rã rời, nhưng không ai rời vị trí.

Sau nhiều ngày, chốt vẫn đứng vững. Khi đơn vị khác lên thay, ông Hùng rời chốt mà chân còn run vì mệt. Nhưng nhìn lại vị trí mình vừa giữ, ông thấy tự hào: chốt còn, tuyến phòng ngự còn.

Sau chiến tranh, ông Hùng trở về quê, sống lặng lẽ. Nhưng mỗi khi nghe tiếng sấm lớn, ông lại nhớ đến những ngày giữ chốt giữa bom đạn, nơi người lính đã học cách chiến thắng không chỉ bằng súng đạn, mà bằng sự bền bỉ đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn