Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính giữ chốt giữa mưa bom lửa đạn

Tại cao điểm 595 ở chiến trường Khe Sanh năm 1968, Trần Hữu Bào cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, đánh lui nhiều đợt tấn công của lính thủy đánh bộ Mỹ, riêng ông tiêu diệt 78 tên địch và góp phần bảo vệ thành công vị trí trọng yếu trên tuyến đường vào sân bay Tà Cơn. Sau đó, ông tiếp tục tham gia nhiều chiến dịch lớn, được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 1970 và luôn xem danh hiệu cao quý nhất của mình là người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Lâm Đồng13/06/2026Nguyễn Tường Vi (Trường Đại học Yersin Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính giữ chốt giữa mưa bom lửa đạn

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chiến trường Khe Sanh - Quảng Trị năm 1968 là một trong những nơi diễn ra những trận đánh ác liệt nhất. Nhắc đến chiến công vang dội tại chốt 595, không thể không nhắc tới người chiến sĩ Trần Hữu Bào, người đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, lập nên chiến tích đặc biệt trong lịch sử quân đội.

Trần Hữu Bào nhập ngũ khi mới 17 tuổi. Mang trong mình lòng yêu nước và quyết tâm chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn, trong đó có chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh. Với ông, khi bước vào chiến trường, điều quan trọng nhất là làm thế nào để chiến đấu, giữ vững trận địa và bảo vệ đồng đội.

Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là trận chiến kéo dài 45 ngày tại cao điểm 595, án ngữ phía Tây sân bay Tà Cơn. Đây là vị trí đặc biệt quan trọng vì có con đường huyết mạch mà quân Mỹ thường sử dụng để vận chuyển hàng tiếp tế vào sân bay.

Ngày 6/4/1968, quân địch mở cuộc tấn công dữ dội vào đồi 595 bằng hỏa lực mạnh kéo dài nhiều giờ. Trong hai ngày chiến đấu trực diện, bom đạn dội xuống liên tiếp, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Thực hiện chiến thuật đánh gần để hạn chế ưu thế hỏa lực của đối phương, Tiểu đội 3 đã phối hợp chặt chẽ với các đơn vị hỏa lực chi viện của đại đội, tiểu đoàn và trung đoàn. Những đợt tiến công của lính thủy đánh bộ Mỹ liên tiếp bị chặn đứng, đội hình địch chịu nhiều tổn thất nặng nề.

Cuộc chiến càng trở nên khốc liệt khi nhiều đồng đội của ông hy sinh hoặc bị thương. Hai chiến sĩ Bùi Trọng Phiệt và Nguyễn Tất Thúy đã anh dũng ngã xuống, bốn đồng chí khác bị thương. Trong hoàn cảnh đó, Trần Hữu Bào vẫn kiên cường bám trụ trận địa, tiếp tục chiến đấu đến tối để giữ vững chốt 595. Ban ngày chiến đấu, ban đêm ông cùng đồng đội sửa chữa công sự và thu hồi lựu đạn của địch để tiếp tục chiến đấu.

Bằng lối đánh mưu trí, dũng cảm và sự hiệp đồng chặt chẽ, Tiểu đội 3 đã đánh lui hàng chục đợt tấn công của hơn 600 lính thủy đánh bộ Mỹ. Kết thúc trận chiến, toàn tiểu đội tiêu diệt 205 lính Mỹ, riêng Trần Hữu Bào tiêu diệt 78 tên địch, thu được nhiều vũ khí và trang bị quân sự. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc, tháng 8 năm 1970, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Những năm sau đó, ông tiếp tục tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, chiến dịch Thượng Đức năm 1974 và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975. Trong cuộc chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, ông bị thương nặng bởi bom đạn, nhiều mảnh đạn găm vào cơ thể. Sau ca phẫu thuật, dù được điều đi điều dưỡng, ông vẫn quyết định quay trở lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Đi suốt cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, Trần Hữu Bào luôn tin rằng sức mạnh làm nên chiến thắng đến từ tình yêu thiêng liêng với Tổ quốc và tinh thần chiến đấu vì nhân dân. Đối với ông, danh hiệu cao quý nhất không chỉ là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân mà còn là danh hiệu Bộ đội Cụ Hồ, người lính của nhân dân.

Ngày nay, khi đã ở tuổi xế chiều, ông sống những ngày bình yên bên con cháu nhưng vẫn luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết đóng góp công sức, trí tuệ của mình để xây dựng đất nước ngày càng phát triển, xứng đáng với những hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn