Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính giữ chốt giữa sương mù

Sương xuống từ lúc trời vừa tối. Đến gần nửa đêm, cả khu rừng chìm trong một màn trắng đục. Ngọn cây trước mặt chỉ còn là những bóng mờ. Đơn vị được phân công giữ một vị trí trong rừng cho đến khi có lệnh thay đổi. Bế Văn Đàn cùng vài đồng đội nhận nhiệm vụ.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)12 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính giữ chốt giữa sương mù

Sương xuống từ lúc trời vừa tối.

Đến gần nửa đêm, cả khu rừng chìm trong một màn trắng đục.

Ngọn cây trước mặt chỉ còn là những bóng mờ.

Đơn vị được phân công giữ một vị trí trong rừng cho đến khi có lệnh thay đổi.

Bế Văn Đàn cùng vài đồng đội nhận nhiệm vụ.


Trong màn sương

Không nhìn được xa.

Tiếng lá cây bị gió lay cũng khiến người lính phải chú ý.

Người đồng đội bên cạnh khẽ hỏi:

– Đàn, nhìn thấy gì không?

Đàn lắc đầu:

– Không rõ.

Anh nói thêm:

– Nhưng cứ giữ đúng vị trí.

Mọi người kiểm tra lại quân trang rồi tiếp tục quan sát.


Những giờ phút dài

Thời gian trôi chậm.

Sương mỗi lúc một dày.

Quần áo bắt đầu ẩm lạnh.

Một chiến sĩ khẽ ho.

Đàn đưa cho anh chiếc khăn:

– Lau mặt đi.

– Còn cậu?

– Tôi không sao.

Người kia nhận lấy.

Trong đêm lạnh, những cử chỉ nhỏ bé ấy khiến mọi người cảm thấy yên tâm hơn.


Một âm thanh trong sương

Gần sáng, từ phía xa vọng lại tiếng động mơ hồ.

Mọi người lập tức chú ý.

Tiểu đội trưởng ra hiệu giữ bình tĩnh và quan sát.

Không ai tự ý rời vị trí.

Một lúc sau, âm thanh biến mất.

Màn sương vẫn phủ kín khu rừng.

Người chiến sĩ trẻ thở nhẹ:

– Chắc chỉ là tiếng cây.

Đàn đáp:

– Có thể. Nhưng cẩn thận vẫn hơn.


Bình minh

Đến khi trời bắt đầu sáng, sương mới dần tan.

Những ngọn cây hiện ra.

Con đường phía trước cũng rõ hơn.

Người lính đứng bên cạnh nói:

– Đêm nay dài thật.

Đàn cười:

– Đêm nào rồi cũng sáng.

Một lúc sau, đơn vị khác đến thay.

Tiểu đội trưởng kiểm tra quân số.

– Đủ cả?

– Đủ!

Mọi người thu xếp rồi rời vị trí.


Trên đường trở về, Bế Văn Đàn quay lại nhìn khu rừng.

Đêm vừa qua không có gì đặc biệt ngoài sương lạnh và những giờ phút dài.

Nhưng chính những nhiệm vụ âm thầm như thế đã rèn luyện người lính trẻ.

Họ học cách kiên nhẫn, bình tĩnh, giữ kỷ luật và tin tưởng đồng đội, ngay cả khi trước mắt chỉ là một màn sương dày đặc.

Và có lẽ bài học giản dị nhất của đêm ấy là:

Người lính không phải lúc nào cũng nhìn thấy rõ con đường phía trước. Nhưng nếu giữ vững vị trí, làm đúng nhiệm vụ và tin vào đồng đội, họ vẫn có thể chờ đến lúc bình minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn