NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT KHÔNG ĐỂ ĐỊCH CẮM CỜ
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, một trong những nhiệm vụ quan trọng của bộ đội ta là giữ vững trận địa, không để đối phương chiếm được các vị trí then chốt và cắm cờ trên Thành cổ.
Lê Cảnh Tứ, nguyên Tiểu đội phó Tiểu đội 8, Trung đội 3, Đại đội 11, Tiểu đoàn K3, là một trong những người trực tiếp tham gia cuộc chiến đấu ấy. Những ký ức của ông về rạng sáng ngày 14/7/1972 cho thấy sự khốc liệt và tinh thần cảnh giác cao độ của những người lính Thành cổ.
Theo lời kể của ông, sáng hôm đó, một toán biệt kích của đối phương tìm cách bí mật lọt vào trận địa. Chúng mang theo vũ khí, cờ ba que và phương tiện điện đài với ý định thực hiện việc cắm cờ, ghi hình và tạo bằng chứng tuyên truyền.
Những người lính K3 phát hiện được toán quân này. Trong thời gian rất ngắn, họ tổ chức chiến đấu và tiêu diệt toán thám báo, thu giữ cờ, vũ khí, lựu đạn và phá các phương tiện điện đài mà đối phương mang theo.
Theo lời ông Lê Cảnh Tứ, toàn bộ cuộc đụng độ diễn ra chỉ khoảng 15 phút. Nhưng 15 phút ấy có ý nghĩa rất lớn đối với những người lính đang giữ Thành cổ: trận địa vẫn được giữ vững và đối phương không thực hiện được ý đồ cắm cờ. (VOV)
Đằng sau câu chuyện ngắn ngủi ấy là cả một hoàn cảnh chiến đấu vô cùng khốc liệt. Trong 81 ngày đêm, quân ta phải chiến đấu dưới sức ép bom pháo cực lớn. Thành cổ trở thành nơi giành giật từng đoạn hào, từng căn hầm và từng vị trí chiến đấu. Các chiến sĩ phải thường xuyên cảnh giác trước những cuộc tiến công bất ngờ của đối phương. (Bảo tàng Lịch sử Quốc gia)
Đối với Lê Cảnh Tứ và đồng đội, giữ được trận địa không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ quân sự. Đó còn là giữ lời hứa với những người đã hy sinh trước đó và bảo vệ vị trí mà biết bao đồng đội đã đổ máu.
Sau chiến tranh, người chiến sĩ năm xưa trở về cuộc sống đời thường. Những ký ức về Thành cổ vẫn theo ông qua nhiều năm. Khi kể lại câu chuyện, điều ông nhắc đến không phải chiến công của riêng mình mà là sự quyết tâm của cả đơn vị.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Thành cổ Quảng Trị hôm nay đã trở thành một địa chỉ đỏ để các thế hệ tìm về tưởng niệm những người đã hy sinh. Những câu chuyện như của Lê Cảnh Tứ giúp chúng ta hiểu rõ hơn rằng chiến đấu bảo vệ Thành cổ không phải là một trận đánh đơn lẻ, mà là cuộc chiến kéo dài từng ngày, từng giờ, nơi mỗi người lính đều phải đối mặt với hiểm nguy.
Người lính năm xưa đã trở về, nhưng câu chuyện về 15 phút giữ chốt ấy vẫn là một phần ký ức của mùa hè đỏ lửa Quảng Trị – nơi những người lính quyết tâm giữ trận địa đến cùng và không để đối phương thực hiện mục tiêu cắm cờ trên Thành cổ.



