Người lính giữ chốt-NĐC
Tôi là Nguyễn Sỹ Bình, một người lính trực tiếp chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị. Những ngày đó, chúng tôi gọi nơi mình đứng là “chốt” — một vị trí phải giữ bằng mọi giá. Bom đạn dội xuống liên tục. Có lúc, đất đá phủ kín cả chiến hào. Chúng tôi phải đào lên để tiếp tục bám trụ. Một đêm, sau một trận pháo kích dữ dội, chốt của chúng tôi gần như bị san phẳng. Liên lạc bị gián đoạn. Đồng đội bị thương. Nhưng nhiệm vụ vẫn là: giữ chốt. Tôi cùng vài người còn lại nhanh chóng đào lại công sự
Tôi là Nguyễn Sỹ Bình, một người lính trực tiếp chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.
Những ngày đó, chúng tôi gọi nơi mình đứng là “chốt” — một vị trí phải giữ bằng mọi giá.
Bom đạn dội xuống liên tục.
Có lúc, đất đá phủ kín cả chiến hào.
Chúng tôi phải đào lên để tiếp tục bám trụ.
Một đêm, sau một trận pháo kích dữ dội, chốt của chúng tôi gần như bị san phẳng.
Liên lạc bị gián đoạn.
Đồng đội bị thương.
Nhưng nhiệm vụ vẫn là: giữ chốt.
Tôi cùng vài người còn lại nhanh chóng đào lại công sự.
Tay trần.
Không kịp dùng cuốc xẻng.
Đất cứng, nhưng ai cũng cố.
Bất ngờ, địch tấn công.
Chúng tôi vừa chống trả, vừa cố giữ vị trí.
Đạn bay sát đầu.
Nhưng không ai lùi.
Có lúc, tôi nhìn sang bên cạnh — một đồng đội đã ngã xuống.
Nhưng tôi không có thời gian dừng lại.
Chỉ có thể tiếp tục.
Đến gần sáng, đợt tấn công kết thúc.
Chốt vẫn còn.
Dù không còn nguyên vẹn.
Sau này, khi trở thành một cựu chiến binh, tôi thường được hỏi:
“Điều gì khiến các ông không bỏ chốt?”
Tôi chỉ trả lời:
Vì phía sau là đất nước.
Chiến tranh đã qua.
Nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh những người lính đứng vững giữa bom đạn.
Không phải vì họ không sợ,
mà vì họ không thể lùi.


