NGƯỜI LÍNH GIỮ CHỐT TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG
Có những con người bước vào lịch sử bằng những nhiệm vụ đặc biệt.
Nguyễn Thành Trung là một trong số đó.
Ông sinh năm 1947 tại Bến Tre.
Trong những năm chiến tranh, ông được tuyển chọn và đào tạo trở thành phi công.
Người phi công phải trải qua quá trình huấn luyện nghiêm ngặt.
Không chỉ học cách điều khiển máy bay, họ còn phải học cách định hướng, xử lý tình huống và làm việc trong điều kiện căng thẳng.
Nguyễn Thành Trung trở thành phi công của Không quân Việt Nam Cộng hòa nhưng bí mật hoạt động cho cách mạng.
Ngày 8/4/1975, trong khi đang thực hiện nhiệm vụ, ông đã lái máy bay F-5 ném bom sân bay Tân Sơn Nhất rồi bay về vùng giải phóng.
Sự kiện này gây chấn động.
Nhưng câu chuyện chưa kết thúc.
Chỉ ít ngày sau, Nguyễn Thành Trung tiếp tục tham gia các hoạt động phục vụ chiến dịch.
Ngày 28/4/1975, ông cùng các phi công khác sử dụng máy bay thu được để tấn công sân bay Tân Sơn Nhất.
Những trận đánh cuối cùng của chiến tranh đang diễn ra.
Các đơn vị quân đội tiến về Sài Gòn.
Ở phía dưới, những người lính bộ binh và xe tăng đang chiến đấu.
Trên bầu trời, các phi công thực hiện nhiệm vụ của mình.
Mỗi lực lượng có một vị trí.
Mỗi người có một phần công việc.
Ngày 30/4/1975, chiến tranh kết thúc ở miền Nam.
Nguyễn Thành Trung là một trong những người chứng kiến thời khắc đất nước bước sang một giai đoạn mới.
Sau này, ông tiếp tục phục vụ trong Không quân nhân dân Việt Nam.
Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Thành Trung, điều đặc biệt nhất là hành trình của một phi công hoạt động bí mật trong một lực lượng đối phương rồi trở về với cách mạng.
Đó là một cuộc sống đầy thử thách.
Bởi nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Người hoạt động bí mật phải giữ kín thân phận trong thời gian dài.
Không được để cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng tới nhiệm vụ.
Không thể tùy tiện chia sẻ với bất cứ ai.
Đó là một kiểu chiến đấu khác.
Không ồn ào.
Không dễ nhận thấy.
Nhưng đòi hỏi sự kiên trì và bản lĩnh.
Ngày nay, những sân bay lớn của Việt Nam hoạt động trong hòa bình.
Máy bay dân dụng đưa người dân đi khắp nơi.
Bầu trời không còn là chiến trường.
Nhìn những chuyến bay ấy, người ta có thể nghĩ về những phi công của một thời đã qua.
Nguyễn Thành Trung là một trong những nhân vật đặc biệt của thời kỳ ấy.
Câu chuyện của ông khép lại chặng cuối của 10 câu chuyện này bằng hình ảnh bầu trời.
Một bầu trời từng có máy bay chiến đấu.
Từng có tiếng bom.
Từng có những người lính đối mặt với hiểm nguy.
Và hôm nay, bầu trời ấy đã trở thành bầu trời của hòa bình.



