Cựu chiến binh

Người Lính Giữ Chốt Trong Sương Mù Vị Xuyên

Ninh Bình12/05/2026Đinh Kiều Anh (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi tháng Bảy về, ông Mai Xuân Trường lại lặng lẽ mở chiếc hộp gỗ cũ, nơi cất giữ những lá thư và tấm ảnh đã úa màu của đồng đội năm xưa. Đó là những ký ức không thể nào quên về quãng thời gian chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên — nơi ông đã gửi lại tuổi thanh xuân giữa núi rừng biên giới Hà Giang.

Năm 1982, ông Trường lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 21 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ các điểm cao tại Vị Xuyên.

Ông kể rằng cuộc sống nơi chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Bộ đội phải sống trong những hầm đá chật hẹp, ngày đêm đối mặt với pháo kích. Mùa đông sương phủ trắng núi rừng, quần áo lúc nào cũng ẩm lạnh, còn mùa hè thì nắng cháy bỏng trên các triền đá tai mèo sắc nhọn.

“Có những ngày pháo địch bắn liên tục từ sáng tới tối. Núi đá rung chuyển như muốn đổ sập,” ông Trường nhớ lại.

Kỷ niệm khiến ông ám ảnh nhất là trận giữ chốt tại cao điểm 468 vào cuối năm 1985. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bám trụ trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Lương thực phải gùi bộ qua những con dốc hiểm trở, nước uống nhiều hôm không đủ chia cho cả tổ.

Một đêm sương mù dày đặc, đơn vị phát hiện đối phương có dấu hiệu tiếp cận trận địa. Toàn bộ anh em lập tức vào vị trí chiến đấu. Không gian im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió rít qua vách núi.

Bất ngờ pháo sáng bùng lên, tiếp đó là tiếng súng vang dội khắp sườn đồi. Trận chiến diễn ra quyết liệt ngay trong màn sương trắng dày đặc.

Trong lúc chiến đấu, chiến sĩ trẻ Lê Văn Hùng bị thương nặng ở chân do mảnh đạn. Dù đau đớn, Hùng vẫn kiên quyết không rời vị trí chiến đấu.

Ông Trường xúc động kể:

“Hùng nói với chúng tôi: ‘Còn người thì còn chốt’. Nghe câu đó, ai cũng siết chặt tay súng.”

Sau nhiều giờ giao tranh, đơn vị của ông giữ vững được trận địa. Nhưng Hùng đã hy sinh trước lúc trời sáng. Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến cả đơn vị lặng đi giữa núi rừng lạnh buốt.

Ông Trường cho biết điều thiêng liêng nhất ở Vị Xuyên chính là tình đồng đội. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, những người lính luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau và bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương còn mang trên cơ thể. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những người đồng đội nằm lại nơi cao điểm 468 vẫn mãi khắc sâu trong trái tim người lính già.

Giờ đây, mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường kể lại những năm tháng chiến đấu gian khổ để nhắc nhở thế hệ trẻ biết quý trọng hòa bình.

Ông chậm rãi nói:

“Những người lính Vị Xuyên năm ấy đã lấy máu xương để giữ màu cờ đỏ trên biên giới. Thế hệ hôm nay phải sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh đó.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người Lính Giữ Chốt Trong Sương Mù Vị Xuyên | Câu chuyện thời hoa lửa