“Người lính giữ chốt Trường Sơn” – chuyện của trung sĩ Lê Văn Tám (Kon Tum, 1971)
“Người lính giữ chốt Trường Sơn” – chuyện của trung sĩ Lê Văn Tám (Kon Tum, 1971)
“Người lính giữ chốt Trường Sơn” – chuyện của trung sĩ Lê Văn Tám (Kon Tum, 1971)
Năm 1971, tôi là lính công binh đóng chốt ở đường 9 – Nam Lào, nơi bom Mỹ trút xuống mỗi ngày.
Chốt của chúng tôi chỉ có 5 người, nhiệm vụ là giữ đường cho xe tiếp tế qua.
Ngày nào cũng như ngày nào – sáng dậy nghe bom, trưa nghe bom, tối lại vá đường.
Một lần, bom rơi trúng gần kho đạn, lửa cháy dữ dội, ai cũng tưởng phải bỏ chạy.
Nhưng anh Tiến – tiểu đội trưởng – hét lớn:
“Không chạy! Phải dập lửa, đạn mà nổ thì cả đơn vị tan!”
Anh lao vào, lấy áo khoác đè lên ngọn lửa, rồi ngã xuống.
Chúng tôi cố cứu, nhưng anh không qua khỏi.
Sau khi an táng anh bên triền đồi, cả đội im lặng.
Đêm ấy, tôi nhìn đống tro còn âm ỉ, trong lòng chỉ có một câu:
“Sống thì giữ đường, chết cũng phải giữ đường cho xe qua.”
Khi hòa bình, tôi trở lại nơi ấy, cỏ mọc xanh, chim hót rộn ràng.
Tôi thắp nhang, nói khẽ:
“Anh ơi, xe qua rồi, đất nước thống nhất rồi. Mọi người vẫn nhớ anh.”
Gió thổi, như có ai đó mỉm cười giữa rừng.



