“Người lính giữ cờ giữa Thành cổ 81 ngày đêm” – Chiến sĩ Lê Văn Huỳnh
“Người lính giữ cờ giữa Thành cổ 81 ngày đêm” – Chiến sĩ Lê Văn Huỳnh
Trận chiến Thành cổ Quảng Trị năm 1972 là một trong những trận ác liệt nhất trong toàn bộ kháng chiến chống Mỹ. Lê Văn Huỳnh – quê ở Nam Định – là một trong những người lính đã sống, chiến đấu và hy sinh giữa “túi bom đạn” suốt 81 ngày đêm.
Anh nhập ngũ năm 1971 và được phân vào đơn vị giữ Thành cổ. Mỗi ngày, hàng nghìn tấn bom dội xuống. Người lính sống trong bùn máu, chỉ ăn sắn khô, uống nước mưa hứng từ mảnh xi măng. Nhưng Lê Văn Huỳnh luôn động viên đồng đội: “Còn một người là còn giữ cờ.”
Có những hôm bom Mỹ đánh liên tục từ sáng tới tối. Thành cổ rung chuyển như muốn sụp. Bê tông vỡ, đất đá tung lên, khói bụi mù trời. Nhưng Huỳnh vẫn ôm khẩu AK, lao ra trận địa, thay ca cho đồng đội bị thương.
Ngày 25/7/1972, trong một đợt tấn công lớn, Huỳnh bị trúng mảnh pháo. Trước lúc hy sinh, anh căn dặn đồng đội: “Hãy giữ cờ giải phóng trên Thành cổ… Bao giờ hòa bình, hãy về báo cho mẹ em.”
Phải đến năm 2002, 30 năm sau, gia đình mới tìm được hài cốt anh tại chính nơi Thành cổ nhuốm đỏ máu xương bao chiến sĩ.
Lá thư cuối cùng của anh gửi vợ trước khi ra trận vẫn còn được lưu giữ—một chứng tích cảm động về tình yêu, lòng hiếu thảo và tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” của thế hệ trẻ Việt Nam.



