“NGƯỜI LÍNH GIỮ CỘT CỜ THÀNH CỔ”
81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị đã trở thành bản anh hùng ca bất tử của dân tộc Việt Nam. Giữa mưa bom và máu lửa, những người lính trẻ vẫn kiên cường giữ lá cờ giải phóng tung bay trên Thành cổ.
“Hồi đó Thành cổ Quảng Trị ngày nào cũng chìm trong khói lửa. Bom đạn Mỹ và pháo từ bên kia sông Thạch Hãn bắn sang dữ đến mức mặt đất lúc nào cũng rung lên như động đất.
Tôi là lính thông tin, đóng quân ngay gần chân Thành cổ. Mỗi ngày đồng đội ngã xuống nhiều lắm. Có hôm sáng còn ngồi ăn cơm chung, chiều đã không còn nữa.
Nhưng giữa bom đạn ấy, lá cờ giải phóng trên Thành cổ chưa bao giờ được phép ngã xuống.
Tôi nhớ nhất anh Hoàng – tiểu đội trưởng quê Nghệ An. Người gầy nhưng gan lì lắm. Đêm nào anh cũng bò qua giao thông hào mang cơm, tải đạn cho anh em.
Một buổi chiều, pháo địch đánh sập góc tường nơi cắm cờ. Lá cờ đổ xuống giữa khói bụi mịt mù. Anh Hoàng lao ra ôm lấy cột cờ dựng lại mặc cho đạn pháo vẫn nổ xung quanh.
Chúng tôi hét bảo anh quay vào hầm nhưng anh chỉ cười:
‘Còn người thì còn cờ!’
Ngay sau đó một quả pháo rơi xuống rất gần. Khi khói tan, anh Hoàng đã nằm lại dưới chân cột cờ, nhưng lá cờ thì vẫn tung bay trên nền trời đỏ lửa.
Đêm ấy nhiều người lính đã khóc.
Cho đến tận bây giờ, mỗi lần đi ngang bờ sông Thạch Hãn, tôi vẫn nhớ tiếng gọi nhau trong khói lửa và hình bóng người lính trẻ ôm cột cờ năm ấy…”



