Cựu chiến binh

Người lính giữ cột mốc

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giữ cột mốc

Mùa đông năm ấy, vùng biên giới phía Bắc chìm trong những ngày rét buốt. Sương phủ trắng những ngọn núi, con đường dẫn lên chốt biên phòng quanh co và trơn trượt. Ở một điểm cao heo hút, có một tổ lính ngày đêm làm nhiệm vụ bảo vệ đường biên.

Trong số họ có Khải, một người lính trẻ mới ngoài hai mươi tuổi.

Khải quê ở một làng nhỏ miền đồng bằng. Trước ngày nhập ngũ, anh làm ruộng cùng cha mẹ. Cuộc sống chẳng giàu có nhưng bình yên. Anh từng nghĩ sau này sẽ trở về quê, lấy vợ, dựng một căn nhà nhỏ bên cánh đồng.

Nhưng rồi chiến tranh xảy ra ở vùng biên giới.

Khải cùng nhiều thanh niên khác lên đường.

Ngày rời quê, mẹ anh chỉ kịp gói cho con một ít cơm nắm và mấy củ khoai.

Bà đứng bên cổng, cố giấu nước mắt:

“Con lên đó nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng để mẹ phải lo.”

Khải cười, khoác ba lô lên vai:

“Con đi làm nhiệm vụ thôi mà mẹ. Hết nhiệm vụ con sẽ về.”

Nói rồi anh quay đi thật nhanh. Anh sợ nếu đứng lại thêm một chút, mình sẽ không đủ can đảm bước tiếp.

Những ngày đầu ở chốt, Khải rất nhớ nhà.

Mỗi buổi chiều, khi mặt trời khuất sau dãy núi, anh thường ngồi trước cửa lán nhìn về phía xa. Anh tưởng tượng ở quê mình lúc này chắc mẹ đang nhóm bếp, cha đang dọn lại nông cụ, còn lũ trẻ trong làng đang chạy chơi ngoài đường.

Đồng đội thấy vậy thường trêu:

“Nhớ người yêu à?”

Khải cười:

“Nhớ mẹ.”

Cả nhóm bật cười. Nhưng sau tiếng cười ấy, ai cũng hiểu cảm giác nhớ nhà của người lính nơi biên giới.

Một đêm nọ, trời rét hơn thường ngày.

Khải được phân công trực bên cột mốc.

Gió thổi mạnh, sương dày đến mức chỉ nhìn được vài mét phía trước. Anh kéo cao cổ áo, đứng im trong bóng tối.

Bỗng một người đồng đội từ phía sau bước tới.

“Khải, lạnh không?”

“Lạnh chứ.”

“Thế sao không vào nghỉ?”

Khải nhìn cột mốc trước mặt rồi nói:

“Vì nó vẫn còn đứng đây.”

Người đồng đội im lặng.

Cột mốc nhỏ bé nằm giữa núi rừng, tưởng như chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đối với những người lính, đó là dấu hiệu của chủ quyền, là trách nhiệm mà họ đã thề gìn giữ.

Sáng hôm sau, trời quang hơn.

Khải cùng đồng đội kiểm tra lại khu vực quanh cột mốc. Họ phát hiện một phần đường bị sạt lở sau trận mưa lớn. Mọi người nhanh chóng gia cố lại con đường để việc tuần tra không bị gián đoạn.

Công việc kéo dài cả ngày.

Đến tối, khi trở về chốt, ai cũng mệt rã rời.

Người chỉ huy mang ra một lá thư vừa được gửi từ hậu phương.

“Khải, thư của cậu.”

Khải nhận lấy.

Nhìn nét chữ của mẹ trên phong bì, anh bỗng thấy sống mũi cay cay.

Trong thư, mẹ kể rằng ruộng nhà năm nay được mùa. Cây xoài trước sân cũng đã ra quả. Mẹ còn dặn anh nếu trời lạnh thì nhớ mặc thêm áo.

Cuối thư, bà viết:

“Ở nhà mọi người vẫn bình thường. Con cứ yên tâm làm nhiệm vụ.”

Khải đọc xong, gấp lá thư thật cẩn thận rồi đặt vào túi áo.

Đêm ấy, anh không còn thấy lạnh như trước.

Vài tuần sau, trong một lần làm nhiệm vụ, Khải và đồng đội gặp tình huống nguy hiểm. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng, khiến cả khu vực rung chuyển.

Những người lính nhanh chóng vào vị trí.

Khải không nghĩ đến điều gì khác ngoài nhiệm vụ và những người đang ở bên cạnh mình.

Cuộc chiến kéo dài nhiều giờ.

Khi trời gần sáng, mọi thứ dần yên tĩnh.

Khải quay lại nhìn đồng đội.

Có người bị thương.

Có người đã nằm xuống.

Anh đứng lặng rất lâu.

Những người vừa nói chuyện với anh tối qua, vừa chia nhau một bát cơm, giờ có người không còn cơ hội trở về nữa.

Khải cúi đầu trước người đồng đội đã hy sinh.

Anh nhớ đến những lời mẹ dặn.

Anh nhớ đến cánh đồng quê nhà.

Và anh hiểu rằng phía sau mình không chỉ có gia đình anh, mà còn có biết bao gia đình khác đang mong chờ một cuộc sống bình yên.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, Khải trở lại vùng biên giới năm xưa.

Tóc anh đã bạc.

Cột mốc vẫn còn đó.

Anh đứng thật lâu trước nó, đưa tay chạm nhẹ lên mặt đá.

Những người đồng đội năm nào đã có người trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi núi rừng.

Khải đặt một bó hoa dưới chân cột mốc rồi nói rất khẽ:

“Các cậu yên tâm. Nó vẫn còn ở đây.”

Gió từ trên núi thổi xuống.

Lá cờ Tổ quốc bay trong nắng sớm.

Khải nhìn lá cờ, mỉm cười.

Ông biết rằng những năm tháng tuổi trẻ của mình và đồng đội đã đi qua, nhưng ký ức về những ngày tháng bảo vệ biên giới sẽ không bao giờ mất.

Bởi có những người lính đã dành tuổi xuân để đứng giữa núi rừng, chỉ mong một ngày phía sau mình được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn