NGƯỜI LÍNH GIỮ CỘT MỐC GIỮA TRÙNG KHƠI
Giữa mênh mông sóng gió quần đảo Trường Sa, người chiến sĩ hải quân trẻ tuổi ngày đêm bám đảo, coi từng cột mốc chủ quyền như sinh mệnh, giữ vững lá cờ Tổ quốc giữa trùng khơi đầy thử thách.
Năm 1978, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác khoác trên mình bộ quân phục hải quân, rời đất liền ra quần đảo Trường Sa với một tâm thế vừa háo hức vừa lo lắng. Người viết hình dung chuyến tàu đầu tiên chở bác ra đảo trong tiếng máy gầm, sóng đập dồn dập vào mạn, còn lòng người thì dậy lên bao câu hỏi chưa lời đáp. “Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản, Tổ quốc gọi thì mình đi,” bác kể, giọng trầm lại như đang nghe tiếng sóng năm nào.
Đảo bác đóng quân là một đảo san hô nhỏ, nắng như thiêu đốt, gió thổi rát mặt, nước ngọt quý hơn vàng. Nhiệm vụ của bác – một chiến sĩ hải quân – là trực gác, tuần tra, bảo vệ cột mốc chủ quyền và lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa biển trời. Có những đêm gió lớn, sóng đánh trắng xóa, bác cùng đồng đội phải thay nhau giữ cột cờ, buộc lại dây neo, để sáng ra lá cờ vẫn hiên ngang trên nền trời xanh. “Nhìn cờ còn, là biết đảo còn, mình còn,” bác nói, câu nói mộc mạc mà chứa đựng cả ý chí người lính biển.
Trong những ngày biển động, tàu tiếp tế không ra được, anh em phải chắt chiu từng ca nước, từng bữa cơm. Bác nhớ nhất là đêm giao thừa năm 1979, cả đảo chỉ có nồi cháo loãng, nhưng ai cũng lặng im đứng chào cờ, hát Quốc ca giữa gió biển ràn rạt. Người viết tin rằng, chính từ những khoảnh khắc ấy, chủ quyền biển đảo được giữ không chỉ bằng vũ khí, mà bằng lòng trung th



