Người lính giữ cửa rừng ở Plei Me
Câu chuyện kể về một chiến sĩ du kích người Tây Nguyên đã hy sinh khi giữ chốt ở cửa rừng Plei Me để bảo vệ đường rút lui cho đồng đội năm 1965.
Cựu chiến binh Y Blok Êban, sinh năm 1944, từng là chiến sĩ du kích tham gia chiến đấu tại khu vực Plei Me, Gia Lai năm 1965. Ông kể rằng thời điểm ấy, chiến trường Tây Nguyên rất ác liệt, đặc biệt ở khu vực gần căn cứ Plei Me, nơi thường xuyên diễn ra nhiều trận càn quét lớn của địch. Theo lời ông Y Blok, những cánh rừng quanh Plei Me có nhiều con đường mòn nhỏ dẫn vào căn cứ của ta. Vì vậy, các tổ du kích thường phải giữ chốt ở những cửa rừng quan trọng để cảnh giới và bảo vệ đường rút lui cho bộ đội. Ông nhớ nhất trận đánh diễn ra vào cuối tháng 11 năm 1965. Hôm đó, sau khi đơn vị của ông tập kích vào một vị trí của địch gần khu vực Plei Me, mọi người phải rút nhanh vào rừng trước khi trời sáng. Trong tổ du kích của ông có một chiến sĩ tên Rơ Mah Hlinh, người Jrai, mới 20 tuổi. Hlinh rất thông thuộc địa hình rừng núi và nổi tiếng là người chạy nhanh nhất trong đơn vị. Khi cả tổ đang rút về phía bìa rừng, địch bất ngờ phát hiện và tổ chức truy kích. Nếu không có người ở lại chặn lại, cả đơn vị có thể bị lộ đường rút và bị bao vây. Ông Y Blok kể rằng lúc ấy Hlinh đã chủ động xin ở lại giữ một lối mòn hẹp dẫn vào rừng. Anh mang theo khẩu súng và vài quả lựu đạn rồi nấp sau một gốc cây lớn ngay đầu con đường. Trong khi đồng đội rút dần vào sâu trong rừng, Hlinh liên tục nổ súng để ngăn địch tiến lên. Tiếng súng của anh vang lên giữa rừng già khiến địch không dám lao nhanh vào con đường hẹp ấy. Ông Y Blok kể rằng mỗi lần địch tiến gần hơn, Hlinh lại ném lựu đạn rồi đổi vị trí để tiếp tục bắn. Nhờ vậy, đơn vị của ông có đủ thời gian rút lui an toàn về căn cứ. Đến khi đồng đội quay lại tìm thì thấy Hlinh đã hy sinh bên gốc cây lớn nơi cửa rừng. Xung quanh anh là nhiều vỏ đạn và những quả lựu đạn đã dùng hết. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Plei Me, ông Y Blok vẫn nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi người Jrai đã nằm lại giữa cửa rừng để giữ đường sống cho đồng đội. Với ông, Hlinh mãi mãi là người lính giữ cửa rừng của Tây Nguyên.



