Cựu chiến binh

Người Lính Giữ Đài Quan Sát

Ninh Bình12/05/2026Lê Văn Hùng (Đoàn phường Đông Hoa Lư)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc tủ gỗ cũ nơi góc nhà, ông Lê Quang Thịnh vẫn cẩn thận giữ chiếc ống nhòm quân dụng đã bạc màu theo thời gian. Đó là kỷ vật gắn liền với những năm tháng ông làm nhiệm vụ tại đài quan sát ở mặt trận Vị Xuyên — nơi mỗi ngày đều phải đối mặt với bom đạn và sự sống chết cận kề.

Năm 1982, ông Thịnh lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào bộ phận trinh sát quan sát pháo binh tại Hà Giang.

Ông kể rằng nhiệm vụ của người lính quan sát vô cùng nguy hiểm. Họ phải bám các điểm cao để theo dõi tình hình chiến trường, xác định tọa độ pháo kích và báo tin về sở chỉ huy.

“Đài quan sát thường nằm ở nơi rất dễ bị phát hiện. Chỉ cần sơ suất là pháo địch có thể bắn trúng ngay,” ông Thịnh nhớ lại.

Đơn vị của ông đóng gần cao điểm 468. Đài quan sát được dựng trong một hốc đá nhỏ trên sườn núi, phía trước là những lớp dây thông tin nối về trận địa pháo phía sau.

Một buổi chiều tháng 5 năm 1985, sau nhiều giờ giao tranh ác liệt, đơn vị phát hiện đối phương đang tập trung lực lượng chuẩn bị tiến công vào chốt giữ của ta.

Ông Thịnh cùng chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hưng lập tức thay nhau quan sát và báo tọa độ về phía sau để pháo binh chi viện.

Đúng lúc ấy, pháo địch bất ngờ dội xuống khu vực đài quan sát. Tiếng nổ rung chuyển cả vách đá, khói bụi phủ kín căn hầm nhỏ.

Một đường dây thông tin bị đứt khiến liên lạc với sở chỉ huy gián đoạn. Không chần chừ, chiến sĩ Nguyễn Văn Hưng lao ra ngoài nối lại đường dây giữa lúc pháo vẫn nổ liên hồi.

Ông Thịnh xúc động kể:

“Hưng lúc ấy còn rất trẻ nhưng gan dạ vô cùng. Cậu ấy chỉ nói nếu mất liên lạc thì đơn vị phía trước sẽ rất nguy hiểm.”

Sau vài phút, đường dây được nối lại và pháo binh của ta kịp thời chi viện cho tuyến đầu. Nhưng khi quay trở lại hầm, Hưng bị một mảnh pháo găm vào ngực.

Ông Thịnh cùng đồng đội lập tức đưa Hưng xuống tuyến sau cấp cứu, nhưng người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trước khi trời tối.

Đêm hôm ấy, giữa màn sương lạnh phủ kín núi rừng Vị Xuyên, ông Thịnh lặng lẽ ngồi bên chiếc ống nhòm còn phủ đầy bụi đất chiến trường. Ông hiểu rằng sự bình yên của trận địa vừa được giữ lại bằng máu của một người đồng đội trẻ.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều ký ức đau thương nhưng đầy tự hào. Ông nhớ những đêm thức trắng quan sát trận địa, nhớ tiếng pháo rung chuyển núi rừng và nhớ tình đồng chí thiêng liêng giữa những người lính nơi biên giới.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở vai trái do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng chiếc ống nhòm cũ cùng ký ức về người đồng đội năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.

Giờ đây, mỗi lần trò chuyện với thanh niên địa phương, ông thường kể lại câu chuyện ấy để nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình.

Người cựu chiến binh già chậm rãi nói:

“Biên giới hôm nay bình yên vì đã có biết bao người lính ngã xuống nơi núi đá Vị Xuyên. Thế hệ trẻ phải biết yêu nước, sống trách nhiệm và gìn giữ hòa bình bằng chính hành động của mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn