NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐẢO
Một buổi sáng trên một hòn đảo xa đất liền.
Biển lặng.
Những người lính làm nhiệm vụ tuần tra như mọi ngày.
Cuộc sống trên đảo rất khác đất liền.
Nước ngọt phải tiết kiệm.
Rau xanh không nhiều.
Mỗi cơn bão đến đều khiến mọi người phải chuẩn bị.
Một chiến sĩ trẻ đứng trên vọng gác.
Anh nhìn ra biển.
Ở quê nhà, mẹ anh có lẽ đang chuẩn bị bữa cơm trưa.
Anh đã nhiều tháng chưa về.
Một người đồng đội đi ngang qua hỏi:
“Nhớ nhà à?”
Anh cười:
“Nhớ chứ.”
“Thế sao không xin về?”
Anh nhìn ra biển:
“Ở đây cũng có người phải đứng.”
Câu nói rất bình thường.
Nhưng nó chứa cả trách nhiệm của người lính.
Đảo nhỏ.
Biển lớn.
Người lính đứng giữa khoảng trời nước mênh mông.
Không có chiến hào.
Không có tiếng bom.
Nhưng nhiệm vụ vẫn phải duy trì mỗi ngày.
Có những người lính thời bình tiếp tục đứng ở những nơi xa xôi để giữ bình yên cho đất nước.
Họ chính là sự tiếp nối của thế hệ đã đi qua thời hoa lửa.


